Chương 459

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 459

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Ta Rất Thích Cô
Anh ta vĩnh viễn đều nói với cô rằng tôi đồng ý.
Thẩm Chước Ngôn đè ép cơn nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng.
Anh ta quả thật nên rời xa khỏi Kiều Sở Sở, không gây thêm phiền toái cho cô.
Kiều Sở Sở chạy xe điện đuổi theo phía sau xe, cổ họng hét đến bốc khói: “Thẩm Chước Ngôn! Cậu quay đầu lại đi Thẩm Chước Ngôn! Cậu không quay đầu lại cũng được, nhưng cậu làm ơn mở điện thoại lên!”
Thẩm Chước Ngôn bên trong xe vô cùng hoảng hốt, bàn tay nắm chặt điện thoại di động, muốn nhìn một chút xem Kiều Sở Sở có gọi điện thoại cho anh ta hay không.
Thế nhưng anh ta phải cắt đứt thì nên cắt đứt cho sạch sẽ, không thể để cho Kiều Sở Sở nhận thấy được manh mối.
Anh ta khó chịu cất điện thoại di động đi, quay đầu lại nhìn về phía sau xe.
Một chiếc xe điện chạy theo ở ven đường: “Thẩm Chước Ngôn!”
Sắc mặt Thẩm Chước Ngôn khẽ biến, hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ra ngoài.
Kiều Sở Sở vẫy tay với anh ta: “Cậu đừng đi, cậu nói cho rõ ràng đã!”
Anh ta khiếp sợ, vội vàng đưa cho lái xe tờ một trăm tệ: “Phiền anh dừng lại một chút, không cần thối lại!”
Anh ta vội vã xuống xe, sững sờ nhìn cô.
Kiều Sở Sở còn chạy xe điện, tốc độ đã đạt đến tối đa, nhìn thấy khu vực dừng đỗ xe, mau chóng xuống xe.
Nếu cứ đi tiếp sẽ không thể trả xe.
Cô hướng về phía anh ta lớn tiếng nói: “Cậu đợi một lát, tôi trả xe trước đã!”
Thẩm Chước Ngôn giật mình ngây ngốc, nhìn Kiều Sở Sở đang trả xe ở ven đường, đột nhiên chóp mũi chua xót.
Anh ta rất thích cô.
Thật sự rất thích rất thích cô.
Thích cô trước sau như một, thích cô mọi chuyện đều có đáp lại, thích cô đối với anh ta vĩnh viễn luôn có một trái tim chân thành.
Những ngày còn trong tù, mỗi khi đến thời điểm khó khăn, anh ta đều tưởng tượng mình còn ở trong phòng học, cùng cô cùng nghe giảng, ăn cơm, nghe cô chia sẻ tâm tư thiếu nữ.
Anh ta không muốn rời xa cô.
Tuyệt đối không muốn rời xa cô.
Thẩm Chước Ngôn cất bước đi về phía Kiều Sở Sở, bước chân càng đi càng nhanh, cuối cùng dứt khoát chạy đến, một tay ôm lấy cô vào trong ngực!
Kiều Sở Sở lảo đảo hai bước, thiếu chút nữa bị anh ta đánh bay, lại bị Thẩm Chước Ngôn ôm lại!
Cô như là bị một bức tường bao lại từ phía sau!
Bờ vai rộng lớn của Thẩm Chước Ngôn vây cô lại trong đó, giống như chỉ cần muốn nhấc cô lên là có thể nhấc lên tới.
Hơi thở của anh ta dừng ở bên tai cô, mang theo một chút nức nở không dễ phát hiện, làm cho cô nhỏ gầy vùi ở trong ngực anh ta, động tác cương quyết bá đạo, giọng nói cũng phát run: “Vì sao tới tìm tôi?”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô nghi hoặc cất điện thoại đi, gỡ cánh tay của Thẩm Chước Ngôn xuống, ngửa đầu nhìn anh ta: “Vì sao ôm tôi?”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Cô cất điện thoại xong, mặt đầy khó hiểu: “Tôi cảm thấy cậu rất kỳ quái, cho nên rất tò mò có phải có người nói gì đó với cậu hay không?”
Trên mặt Thẩm Chước Ngôn xẹt qua một tia chột dạ: “Không có.”
Kiều Sở Sở nhìn thấu sự chột dạ của anh ta: “Phải không? Tôi có thể xem điện thoại của cậu không?”
Thẩm Chước Ngôn không chút do dự lấy điện thoại ra đưa cho cô, rồi lại nghĩ đến cái gì đó, mặt biến sắc, đưa tay giật điện thoại lại: “Không được!”
Kiều Sở Sở tránh khỏi tay anh ta, mở điện thoại di động khởi động máy, quen tay nhập vào đó mật mã điện thoại của mình.
Nhập xong cô mới phản ứng lại, nhẹ tặc lưỡi một tiếng: “Ôi chao, hồ đồ rồi, sao mà lại nhập của mình cơ chứ.”
Nhưng điện thoại lại mở ra màn hình chính.
Kiều Sở Sở: “? Mật mã điện thoại của cậu làm sao lại giống mật mã điện thoại của tôi thế?!”
Thẩm Chước Ngôn sửng sốt, xấu hổ sờ sờ chóp mũi, không biết nói gì.
Kiều Sở Sở kỳ quái liếc anh ta một cái, không hỏi nhiều, mở nhật ký điện thoại của anh ta ra, thấy được cuộc gọi đến của Bùi Uyên.
Mặt cô trầm xuống, gọi điện thoại đến cho Bùi Uyên.
Thẩm Chước Ngôn há mồm muốn nói.
Cô cứng rắn chỉ anh ta một cái.
Câm miệng.
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Rất nhanh, Bùi Uyên đã bắt máy, mở miệng nói: “Làm sao? Muốn tôi đưa tiền ra cho cậu sao?”
Kiều Sở Sở trầm giọng: “Đưa tiền cái gì?”
Bùi Uyên khẽ giật mình, không nghĩ tới bên này điện thoại là cô, giọng điệu lập tức trở nên gấp gáp: “Sở Sở?”
Kiều Sở Sở thực sự tức giận: “Anh ở sau lưng em nói cái gì với Thẩm Chước Ngôn? Cậu ấy bắt xe đi, còn tắt máy, cứ như là vai nữ chính phải đi ra nước ngoài! Em giống như con ngốc chạy xe điện đuổi theo phía sau!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận