Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nụ hôn này không hề giống những nụ hôn trước đây của chúng tôi. Nó không có sự vội vàng chiếm đoạt, không có sự trêu chọc khêu gợi. Nó mềm mại, dịu dàng và có vị mặn của nước mắt. Nó là một nụ hôn của sự chấp nhận, của sự an ủi, của việc hai tâm hồn đang tìm thấy nhau sau một cơn bão.

Tôi đáp lại nụ hôn của cô ấy, cũng nhẹ nhàng không kém. Tôi không dùng lưỡi, chỉ đơn giản là áp môi mình vào môi cô ấy, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Bàn tay đang vuốt ve mái tóc cô ấy của tôi từ từ di chuyển xuống gáy, giữ nhẹ để nụ hôn của chúng tôi sâu hơn một chút.

Khi chúng tôi tách ra, cả hai đều hơi thở dốc. An nhìn tôi, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng trong mắt không còn sự giận dữ nữa, chỉ còn lại sự ngượng ngùng và một chút gì đó giống như hạnh phúc.

“Vậy… cái hợp đồng của chúng ta…” cô ấy ngập ngừng. “Có cần thêm điều khoản không?”

Tôi nhếch mép cười. “Có chứ. Điều khoản quan trọng nhất.”

“Là gì?”

“Nhân viên Nguyễn Long, từ hôm nay, chính thức có toàn quyền sở hữu đối với Giám đốc Minh An. Và ngược lại,” tôi tuyên bố, giọng đầy vẻ bá đạo. “Mọi hành vi liếc mắt đưa tình, cười nói vui vẻ với đối tượng khác giới mà không có sự cho phép của bên còn lại đều bị coi là vi phạm hợp đồng.”

An bật cười, một nụ cười thật sự rạng rỡ, xua tan hết mọi u ám lúc trước. “Đồ độc tài.”

“Chỉ độc tài với một mình em thôi,” tôi thì thầm.

Từ “em” được tôi nói ra một cách tự nhiên đến không ngờ. Và dường như cô ấy cũng không hề thấy lạ. Cô ấy chỉ đỏ mặt hơn một chút, rồi lại dụi đầu vào ngực tôi.

“Vậy… Thảo My thì sao?” cô ấy hỏi lí nhí. “Cậu đã hứa giúp người ta rồi.”

“Anh sẽ nói với cô ấy là anh bận,” tôi trả lời dứt khoát. “Hoặc là tìm một bạn nữ khác trong lớp giảng giúp. Dù sao thì, anh sẽ không gặp riêng cô ấy nữa. Được chưa, sếp?”

“Tạm chấp nhận,” cô ấy lẩm bẩm, nhưng tôi biết thừa là cô ấy đang cực kỳ hài lòng. Cái đuôi vô hình nào đó của cô ấy chắc đang vẫy tít lên rồi.

Không khí đã hoàn toàn thay đổi. Sự căng thẳng biến mất, thay vào đó là một cảm giác thân mật, ấm áp đến lạ lùng. Chúng tôi cứ ngồi ôm nhau trên sofa như vậy. Tôi kể cho cô ấy nghe về Thảo My, rằng tôi thực sự chỉ coi cô ấy là bạn học bình thường. An cũng thú nhận rằng cô ấy đã rất tức giận khi thấy tôi vui vẻ với người khác, rằng cô ấy đã cảm thấy như món đồ chơi vừa mới được cưng chiều bỗng nhiên bị vứt bỏ. Lời thú nhận của cô ấy khiến lòng tôi vừa đau nhói lại vừa ngọt ngào.

Hóa ra, con yêu nữ này cũng biết ghen, mà còn ghen kinh khủng nữa là đằng khác.

Khi chúng tôi đã nói hết mọi chuyện, An ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đã hết sưng đỏ, lại trở về vẻ tinh quái thường ngày.

“Này, Thủ khoa.”

“Giờ phải gọi là anh,” tôi sửa lại.

“…Anh,” cô ấy ngượng nghịu gọi. “Em vẫn chưa hết giận hoàn toàn đâu đấy.”

“Vậy sao?” tôi nhướn mày. “Thế em muốn anh làm gì để em hết giận nào?”

Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên môi cô ấy. Cô ấy không nói gì, chỉ liếm nhẹ lên môi mình một cái, rồi ánh mắt từ từ di chuyển xuống dưới, nhìn vào đũng quần tôi.

Chết tiệt. Chỉ một ánh mắt của cô ấy thôi cũng đủ để thằng em tôi rục rịch tỉnh giấc. Sau một hồi đấu tranh tâm lý và cảm xúc mãnh liệt, cơ thể tôi dường như cũng đang gào thét đòi hỏi được giải tỏa.

“Em muốn một lời xin lỗi,” cô ấy thì thầm, giọng nói trở nên khàn đi đầy quyến rũ. “Một lời xin lỗi thật chân thành… và thật sâu sắc.”

Tôi hiểu ý cô ấy ngay lập tức. Một nụ cười hiện lên trên môi tôi. “Được thôi. Anh sẽ xin lỗi em. Anh sẽ xin lỗi đến khi nào em không đi được nữa thì thôi.”

Tôi cúi xuống, hôn lên môi cô ấy một lần nữa. Lần này, nụ hôn của tôi không còn dịu dàng nữa. Nó mãnh liệt, cuồng nhiệt và đầy chiếm hữu. Tôi dùng lưỡi cạy mở hàm răng cô ấy, xâm chiếm khoang miệng ngọt ngào. An cũng không hề tỏ ra yếu thế, cô ấy nhiệt tình đáp lại, hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau như hai con rắn.

Tay tôi bắt đầu không để yên. Tôi luồn tay vào trong chiếc áo thun rộng thùng thình của cô ấy, tìm đến tấm lưng trần mịn màng. Tôi vuốt ve dọc theo sống lưng cô ấy, cảm nhận từng đốt xương sống và những đường cơ săn chắc. An khẽ rên lên trong miệng tôi, cơ thể uốn éo như một con mèo.

Bàn tay cô ấy cũng bắt đầu hành động. Cô ấy đưa tay xuống, đặt lên con quái vật đang căng cứng trong quần tôi, bóp nhẹ một cái.

“Ưm…” tôi gầm gừ vào miệng cô ấy.

Chúng tôi cứ hôn nhau ngấu nghiến như vậy trên sofa. Quần áo trên người trở nên thật vướng víu. Tôi dứt ra khỏi nụ hôn, hơi thở hổn hển.

“Về phòng nhé?” tôi hỏi.

An lắc đầu, đôi mắt long lanh một tầng hơi nước vì ham muốn. “Ở đây đi… Em muốn ở đây…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận