Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Thử thách phòng khách
Quay trở lại thời điểm Hứa Huân vừa đến nhà họ Lâm. Sau màn chào hỏi ôm ấp đầy nồng nhiệt ở cửa, Lâm Tuyết kéo tay Hứa Huân vào phòng khách. Cô không chịu ngồi ghế riêng mà chen chúc ngồi cùng một ghế sofa đơn với hắn, thậm chí còn tự nhiên ngồi vắt vẻo lên đùi hắn, hai chân đung đưa vui vẻ.
Hứa Huân ngồi im như tượng, hai tay không biết để đâu cho phải, đành đặt hờ lên eo cô để giữ thăng bằng. Cảm giác cặp mông mềm mại, đàn hồi đang đè lên đùi mình, lại còn chốc chốc cọ quậy khiến “cậu em” của hắn bắt đầu rục rịch phản đối.
Mẹ Lâm thấy cảnh này thì cười lắc đầu, đi vào bếp pha nước mời khách:
* “Ôi, xem chị này. Em đợi một lát chị vào làm nước, thất lễ quá.”
Ngay khi bóng mẹ Lâm khuất sau cửa bếp, không gian phòng khách bỗng trở nên ái muội lạ thường. Lâm Tuyết quay sang, hai tay ôm lấy cổ Hứa Huân, ghé sát mặt vào mặt hắn, chớp chớp mắt tinh nghịch:
* “Tiểu thúc, sao người lại căng thẳng thế? Tim đập nhanh quá này.”
Bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên ngực trái hắn, cảm nhận nhịp tim đang đập dồn dập như trống trận. Hứa Huân nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh:
* “Thúc… thúc đâu có…”
* “Ha ha… Sao người lại đáng yêu như vậy.” Lâm Tuyết cười khúc khích, không báo trước mà rướn người lên, hôn chụt một cái lên má hắn.
Hứa Huân trợn tròn mắt, chưa kịp phản ứng thì nụ hôn thứ hai, thứ ba đã tới tấp rơi xuống trán, mũi, cằm hắn. Lâm Tuyết như một con mèo nhỏ, liếm láp, cọ xát khắp khuôn mặt nam tính của tiểu thúc. Hơi thở thơm mùi kẹo sữa của cô phả vào mặt hắn, môi mềm mại lướt qua làn da thô ráp, kích thích mọi giác quan.
* “Ưm… A Tuyết…” Hứa Huân rên khẽ, lý trí bắt đầu lung lay.
Lâm Tuyết càng được đà lấn tới, cô ép sát bộ ngực đầy đặn của mình vào ngực hắn, cọ xát qua lại. Hai đầu nhũ hoa cương cứng qua lớp áo mỏng ma sát vào lồng ngực hắn, tạo nên luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai.
Môi cô dừng lại ở khóe miệng hắn, nhẹ nhàng mút mát, rồi từ từ di chuyển vào chính giữa, định chiếm lấy đôi môi dày gợi cảm kia.
“Lạch cạch!”
Tiếng ly tách va chạm từ trong bếp vọng ra, kèm theo tiếng bước chân của mẹ Lâm:
* “Nước chanh tới đây…”
Hai người giật bắn mình, vội vàng tách ra. Hứa Huân mặt đỏ tía tai, vội vàng cầm ly nước trên bàn uống một hơi cạn sạch để che giấu sự bối rối và cơn khát khô cả cổ họng. Lâm Tuyết thì nhanh chóng chỉnh lại tư thế, ngồi ngay ngắn lại nhưng ánh mắt vẫn lúng liếng nhìn hắn đầy trêu chọc.
Mẹ Lâm bưng khay nước ra, thấy không khí có vẻ hơi là lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cười nói:
* “A Tuyết à, dù sao bây giờ con cũng lớn rồi, đừng quấn lấy thúc thúc như hồi bé nữa, người ta cười cho đấy.”
* “Không chịu đâu… Tiểu thúc thương con như vậy mà.” Lâm Tuyết nũng nịu, lại vòng tay ôm lấy cánh tay Hứa Huân, cọ má vào vai hắn.
Hứa Huân cứng đờ người, cảm nhận sự mềm mại đang ép vào tay mình, trong lòng thầm kêu khổ. Hai tuần ở đây, e rằng hắn sẽ bị tiểu yêu tinh này tra tấn đến chết mất thôi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận