Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồn phách phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, thậm chí còn xuyên qua tiếng gió tiến vào tai bất kỳ ai ở gần đó, tiếng kêu yếu ớt cực kỳ rung động.

Lúc Hạnh Mính thu hồn cũng chưa từng thấy đoàn hồn phách nào phát ra tiếng kêu như thế này, lại thấy lúc này nó đã bị cuốn vào bên trong gió xoáy. Viên cầu màu xám bị gió lôi kéo, cụm khí cứ dài ra cho đến khi bị xé rách hoàn toàn, cảnh tượng vô cùng kinh hãi.

“Đừng mà!”

Hạnh Mính đột nhiên nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên cô nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách ở sau núi. Lúc đó cũng chính là cơn gió quỷ quái này, khi những hồn phách xám xán bên ngoài bị cuốn vào trong ngọn gió yêu, cô tận mắt nhìn thấy chúng nó bị xé rách, hóa thành một đám tro tàn. Những tiếng kêu thảm thiết kỳ ảo liên tục vang lên rồi dần dần biến mất, giống như bày tỏ sự không cam lòng cuối cùng của chúng với thế gian.

Nguyên Tuấn Sách làm như không hề nghe thấy cô vừa nói gì, vẫn cứ phát động sức gió, mới vừa rồi ánh mặt trời còn chói chang, không khí còn nóng bức là thế, vậy mà giờ khắc này, ngay cả mây trắng trên bầu trời cũng chồng chất lên nhau, tạo ra một xoáy nước, hóa thành một mảnh mây đen.

“Mình nói đừng mà!”

Tiếng thét chói tai lẫn vào với tiếng gió to, Nguyên Tuấn Sách vẫn giữ thái độ thờ ơ đứng tại chỗ, ngửa đầu thoải mái như đang hưởng thụ gì đó.

Hồn phách đang sống sờ sờ lại bị xé rách, chút sinh lực cuối cùng bị anh hút vào trong lòng bàn tay.

Vào giây phút cuối cùng lúc Hạnh Mính nhào về phía anh, đoàn hồn phách đó đã tan thành mây khói, tiếng thét chói tai cũng đột nhiên im bặt. Với Nguyên Tuấn Sách, việc cắn nuốt một hồn phách bé nhỏ không đáng kể như thế này, chẳng qua cũng chỉ miễn cưỡng tăng thêm một chút tu vi, thực tế cũng không có tác dụng gì nhiều.

Còn chưa kịp cảm nhận chút thoải mái do hồn phách kia mang lại, anh đã bị một cổ trọng lực ngang ngược đẩy ngã trên mặt đất.

Mở mắt ra, trước mắt là gương mặt dính đầy nước mắt, đôi mắt nai tràn đầy sự hoảng sợ đang trừng mắt nhìn anh. Tay Hạnh Mính chống ở hai bên đầu anh, vẻ mặt cực kỳ bi thương, tức giận cắn môi dưới, muốn khóc thút thít, cô không cam lòng, hối hận chất vấn.

“Vì sao? Vì sao lại muốn làm như vậy! Vì sao hả!”

Hạnh Mính nhớ rõ sư phụ đã từng nói, sở dĩ yêu quái muốn thu thập hồn phách, là vì chúng muốn dùng hồn phách đề đề cao tu vi của bản thân. Lúc trước cô còn phẫn hận nghĩ, nếu như thật sự có một ngày để cô gặp được loại yêu quái đó, cô nhất định sẽ đánh nó rơi răng, bắt nó nhổ hết những hồn phách đã nuốt ra!

Nhưng hiện tại thì sao? Hiện tại cô chỉ có thể trơ mắt nhìn, Nguyên Tuấn Sách mỉm cười nói với cô: “Lần này phải cảm ơn bạn học Hạnh đã mang tu vi tới cho tôi.”

Cô vừa tự tay hại chết một hồn phách, nó rõ ràng đã có cơ hội được đưa đi siêu độ, sau đó sẽ trở lại nhân thế, nhưng vì cô mà nó không chỉ bị mất đi cơ hội đó, mà chút sinh lực cuối cùng còn bị hủy diệt thành tro.

Hạnh Mính hối hận, vì sao cô lại đồng ý giúp anh bắt hồn phách cơ chứ?

Nước mắt rơi trên gò má tái nhợt của anh, những giọt nước mắt ấm áp chảy xuôi theo xương gò má, chảy vào vành tai, khiến anh cảm thấy ngứa khó nhịn.

Nguyên Tuấn Sách giơ tay, dịu dàng giúp cô lau nước mắt, những thứ này cũng chẳng thể khiến anh nảy sinh chút thương hại nào: “Ít nhất hồn phách còn có một chút giá trị lợi dụng. Nếu bạn học Hạnh cứ khăng khăng phản đối, vậy giá trị của cậu, bằng không.”

Anh vừa cười âm hiểm vừa nói, câu nói tàn nhẫn đánh tan ý nghĩ của cô. Nguyên Tuấn Sách chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của Hạnh Mính, nhìn thấu sự phản kháng trong thâm tâm cô.

Đến lúc quay về phòng học, hai người một trước một sau đi vào, đôi mắt Hạnh Mính đã hồng hồng, nâng tay, bàn tay dùng sức chùi nước mắt.

Tần Nhạc Chí ngồi trong góc phòng thấy cảnh tượng này, liếc nhìn cái người phía sau cô, vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào, cả người chỉ thiếu điều viết rõ mấy chữ: thanh cao ngạo mạn, trông lại càng giống như Hạnh Mính vì anh mà khóc.

Dù chỉ là suy đoán, nhưng chỉ mới nghĩ vậy, Tần Nhạc Chí đã tức không chịu nổi, hàm răng cắn chặt ngón tay cái, tình cảm ngây thơ bị cậu ta đè nén lại, không cam lòng nhìn chằm chằm Hạnh Mính.

Chiếc điều hòa thổi ra từng cơn gió lạnh trên đỉnh đầu cũng không thể làm giảm bớt chút nào cảm giác nghẹn khuất bực bội trong lòng cậu ta.

Tần Nhạc Chí ý thức được, cậu ta cần phải làm chuyện gì đó.

Hai tháng trước kì thi cuối kỳ, trường học sẽ tổ chức một kỳ thi tháng nho nhỏ, ngày thi được định vào thứ năm và thứ sáu, qua nửa ngày thứ sáu là có thể thi xong môn cuối cùng, cho nên các học sinh cũng được tan học sớm hơn bình thường ba tiếng.

Lộ Điệp theo thường lệ rủ rê Hạnh Mính đi chơi.

Đến tận khi hai người đi ra khỏi cổng trường, Hạnh Mính vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng Nguyên Tuấn Sách, trong lòng không khỏi có chút nhẹ nhàng thở phào.

“Dạo này cậu rất thân thiết với Nguyên Tuấn Sách đấy.”

“Hả? Không có!”

Lộ Điệp khoác tay cô, nghiêng đầu, cho cô một ánh mắt xem thường tiêu chuẩn: “Trước kia, buổi trưa hai người chúng ta đều cùng đi ăn cơm. Bây giờ, cứ mỗi lần đến giữa trưa là lại không thấy bóng dáng cậu đâu, lúc trở về còn luôn đi cùng với cậu ta. Hơn nữa, hai người các cậu đều là học sinh ngoại trú, chắc là không phải nảy sinh cái gì đấy chứ?”

“Cậu suy nghĩ nhiều rồi!” Hạnh Mính kiên định phất tay nói cho cô ấy biết: “Hai chúng tớ tuyệt đối không có khả năng!”

Có đôi khi giác quan thứ sáu của Lộ Điệp chuẩn đến đáng sợ. Chuyện giữa trưa cô thường trèo tường với Nguyên Tuấn Sách ra sau núi ăn cơm đến bây giờ vẫn không có ai biết đâu!

Vì bảo vệ cái mạng nhỏ, hai tuần này có thể nói là Hạnh Mính sống trong nơm nớp lo sợ, Nguyên Tuấn Sách bảo cô đi hướng Đông cô tuyệt đối không dám đi hướng Tây, nhưng từ cái lần tặng ba vết cào suýt hủy dung cô, thì anh cũng không làm chuyện gì quá quá đáng với cô cả.

Có lẽ là dục vọng của yêu quái cũng không mãnh liệt như vậy.

“Nè!”

“Hai người phía trước kia, đừng chỉ lo đi thế chứ”

Hạnh Mính và Lộ Điệp đồng thời dừng lại, quay đầu, thấy Tần Nhạc Chí và Vu Tề song song đi tới. Một người trong đó cà lơ phất phơ nhét tay trong quần túi, trong miệng còn đang thổi kẹo cao su, bong bóng vừa nổ tung lại được thu lại nhai tiếp.

“Làm gì!” Vốn Lộ Điệp đã cực kỳ không vừa mắt cái tên Tần Nhạc Chí này, vừa mở miệng đã nồng nặc mùi thuốc súng.

“Có phải hai bà đang muốn đi chơi không? Cho chúng tôi đi cùng với, vừa lúc thi xong nên cần giải tỏa stress tí.”

“Dựa vào cái gì! Đây là cuộc hẹn hò của bọn tôi.”

Tần Nhạc Chí trợn trắng mắt: “Xì, người không biết còn tưởng rằng hai bà đang chơi les đó.”

“Hừ, sao lại không được hả?” Lộ Điệp ôm lấy cánh tay Hạnh Mính, mặt cô ấy còn cọ tới cọ lùi trên vai cô. Hạnh Mính cười hì hì, thuận theo bạn tốt, duỗi tay xoa xoa đuôi ngựa của Lộ Điệp.

Vu Tề chậc lưỡi: “Tình hữu nghị của nữ sinh các bà thật kỳ quái.” Nói xong liền tiến lên đi song song với bọn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận