Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần đầu tiên cô đắm chìm trong cảm giác chân thực đến nỗi da đầu tê dại, tứ chi không thể cử động, thị giác và thính giác trở nên mơ hồ, chỉ còn khứu giác là vẫn còn hoạt động.

Nhưng món đồ chơi nhỏ kỳ lạ trong cơ thể không hề dừng lại mà còn mạnh hơn, nó còn bắt đầu nóng lên, càng ngày càng nóng và cứng, thậm chí còn bắt đầu mô phỏng theo kích thước của quy đẫu, mắc kẹt giữa các lỗ huyệt.

“Ưm a…”

Đôi mắt Dịch Nhữ tối sầm, cô cảm thấy sức lực duy nhất giúp cô đứng vững đã biến mất, cô vẫn bị mắc kẹt trong làn sóng đam mê buộc phải trỗi dậy và nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm, hai chân run lên.

Đến khi Hạ Cảnh Chiêu gọi điện đến.

Dịch Như nghĩ, lập tức ngồi xổm xuống chạm vào điện thoại, nhưng đột nhiên bị nhấc lên không trung, rơi vào một mùi hương lạnh lẽo quen thuộc.

Trái tim của Dịch Nhữ cảm thấy lạnh lẽo.

Là mùi hương của Hạ Cảnh Chiêu.

“Bạn gái tôi rất tham ăn, ăn quá nhiều khiến cô ấy bị đau bụng.”

Đôi tay đặt trên eo Dịch Nhữ giữ chặt cô như những chiếc vòng sắt, đột nhiên bị sốc lên khiến âm đạo như muốn vỡ tung, Dịch Nhữ vùi đầu vào ngực Hạ Cảnh Chiêu và cắn vào quần áo anh.Giọng nói trầm thấp của Hạ Cảnh Chiêu vang lên trên đầu cô.

Món đồ chơi trong cơ thể dừng lại, Dịch Nhữ khó nhọc ngước mắt lên, thoáng thấy một đôi mắt dài hẹp lạnh lùng đang nhìn người vô tội đầy sát khí: “Tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy, không cần lo lắng.”

Muốn chết.

“Thả em ra… anh đã nói trước là ngày mai rồi mà!”

Dịch Nhữ biết rõ nếu bây giờ cô phản kháng, chỉ khiến cơn tức giận của anh trở nên đáng sợ mà thôi, trước khả năng bản thân có thể mất tự do, Dịch Nhữ vẫn không thể nhịn được, cô ngại ngùng ngọ nguậy muốn thoát khỏi lồng ngực của Hạ Cảnh Chiêu.

Nhưng giọng của cô không lớn, sau khi Hạ Cảnh Chiêu nghe xong, ah có cảm giác cô đang cố cậy mạnh mà thôi.

Hạ Cảnh Chiêu phớt lờ cô, anh bình tĩnh siết chặt lấy eo Dịch Nhữ, ôm cô ra khỏi cổng trường. Dù hiện giờ đã về đêm, nhưng trên đường cũng có một số học sinh đi lại, đều nhìn bọn họ bằng ánh mắt tò mò.

Dịch Nhữ không từ chối nữa, cô cố gắng vùi mặt thật thấp.

Cô rất khâm phục tầm nhìn xa của Hạ Cảnh Chiêu, nếu không phải có đai trinh tiết và thứ bên trong khiến cô bị hạn chế, chắc hẳn cô đã chọn cách đập nồi dìm thuyền, cầu cứu mọi người rồi.

Nghĩ vậy, Dịch Nhữ siết chặt lấy quần áo của Hạ Cảnh Chiêu, ngón tay non nớt bấu chặt khiến áo của anh nhăn nhúm cả ra.

“Ôi!”

Gần như là Dịch Nhữ bị ném vào xe, người cô va vào ghế da.

Dịch Nhữ định ngồi dậy, thứ trong người cô lại di chuyển, khoang huyệt vừa mới thả lỏng được giây lát đã bị kích thích lần thứ hai, không thể kìm lại được nữa. Dịch Nhữ nhếch môi rên rỉ, trong tiếng kêu rên đầy ý vị tình dục, ngay cả mồ hôi mỏng manh trên thái dương cứ rịn ra mãi khi da dẻ cô đỏ ửng lên, hòa vang khúc dạo đầu của dục vọng.

Hình như tài xế chưa đến, Hạ Cảnh Chiêu không nói gì, anh đóng cửa ngồi ở ghế lái. Anh lái xe rất nhanh, chiếc xe như mũi tên lao vút đi trong đêm, cảnh vật ngoài cửa sổ lướt về phía sau, lòng Dịch Nhữ cũng bối rối theo.

Cô muốn bảo Hạ Cảnh Chiêu lái chậm lại, nhưng cô lại nhìn thấy ánh mắt của Hạ Cảnh Chiêu qua gương chiếu hậu. Cặp mắt đó cực kỳ bình tĩnh, tỏa ra một tia sáng lạnh lẽo trong màn đêm và ánh đèn neon hắt vào từ cửa sổ.

“Ưm…”

Gần như là Giang Nhan vẫn duy trì tư thế bị ném vào xe, cô ngửa đầu lên, đầu gối và cánh tay chống lên tay vịn ghế ngồi, cái mông vểnh nhếch lên cao cố sức giảm bớt cảm giác khó chịu trong người. Nhưng thứ này khác với kích thích liên tục với tần suất cao trong lần đầu tiên, cứ cách mười giây là nó sẽ dừng lại rồi tiếp tục đợt kích thích tiếp theo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận