Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Bạch Diệp hiện tại vô cùng hoang mang.
[ Nhiệm vụ chủ tuyến hoàn thành, ăn được tϊиɧ ɖϊ©h͙ nam chủ ]
Không sai! Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ nhưng cậu lại không biết bản thân hoàn thành nhiệm vụ lúc nào!
“Thống ca, anh hệ thống có trục trặc gì không?” Bạch Diệp vẫn nhịn không được tò mò hỏi.
[ Hệ thống sẽ không lấy nhiệm vụ ra nói giỡn, hệ thống kiểm tra đo lường thấy ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ , vậy nhất định là đã hoàn thành]
Không đợi Bạch Diệp hỏi tiếp, hệ thống lại lần nữa lên tiếng.
[ Hiện tại tuyên bố nhiệm vụ chi nhánh, ăn được tϊиɧ ɖϊ©h͙ nam phụ ]
“…… Nga, được thôi.” Bạch Diệp vẫn như cũ không hiểu vì sao nhiệm vụ nam chủ lại hoàn thành, nhưng cậu nghĩ, không cần quan tâm hệ thống có lỗi hay không, dù sao nhiệm vụ cũng đã hoàn thành. Nam chủ nhìn cũng không giống như sẽ cong, nếu nhiệm vụ còn chưa hoàn thành cậu còn phải đi câu dẫn thẳng nam, thật sự rất phiền toái a.
Bạch Diệp vô tâm vô phổi hoàn toàn không thèm để ý, thậm chí còn lười đi quan tâm nam chủ. Mỗi ngày dốc hết sức ở nơi nơi cân nhắc nhiệm vụ chi nhánh nên làm như thế nào , hoàn toàn đem Nam Dực vứt ra sau đầu.
Nam Dực gần đây phi thường khó chịu, nguyên nhân bởi vì nhóc con Bạch Diệp thập phần yêu thích sùng bái anh gần đây đã thay đổi . Cậu không chỉ không còn thời thời khắc khắc chú ý đến anh, gặp mặt cũng chỉ chào hỏi qua loa rồi chạy đi mất, cũng không còn bám theo cùng nhau ra ngoài làm nhiệm vụ, sự chênh lệch quá lớn này làm Nam Dực vô cùng khó chịu .
Hơn nữa dây đằng trong cơ thể còn liên tục kí©ɧ ŧɧí©ɧ anh, cuối cùng làm cho anh cũng hắc hóa luôn!
Thế là, Bạch Diệp bị bắt cóc, toàn thân trần trụi, tứ chi bị trói trên giường.
“Ngô……” Bạch Diệp cuối cùng cũng tỉnh, mới vừa mở mắt ra liền phát hiện bản thân đang ở trong tình cảnh nguy hiểm .
Không mặc quần áo + bị trói trên giường hình chữ lớn = muốn bao nhiêu da^ʍ mĩ có bấy nhiêu da^ʍ mĩ a!!!
“Là ai? Anh muốn làm cái gì? Tôi chính là người của căn cứ Đào Nguyên. Không muốn chết tốt nhất nên thả tôi ra!” Bạch Diệp ngoài mạnh miệng trong lòng run gần chết quát to.
Không có người trả lời cậu, trong phòng chỉ có ánh đèn lờ mờ còn có tiếng động rất nhỏ , tựa hồ như có con vật gì đang bò.
Bạch Diệp không có nghe thấy, cậu đang nỗ lực tránh thoát khỏi dây thừng, thẳng đến khi có cảm giác con gì ươn ướt bò dọc theo chân bò lên, cậu mới giật mình kêu to “A! Con gì vậy!”
Cảm giác quý dị lạnh lẽo làm Bạch Diệp nổi lên một thân da gà, bị dọa sợ nước mắt mau chóng tuôn ra, không phải là ” con rắn” chứ !!! “A! Nam ca cứu em! Em sợ rắn a, ô ô ô!”
“Em hiện tại mới nhớ tới có người tên Nam ca này?” Cửa phòng bị người đẩy ra, Nam Dực từ bên ngoài đi đến, ánh mắt u ám.
“Ô ô, Nam ca, cứu em……” Bạch Diệp hai mắt tỏa ánh sáng, giãy giụa nhưng làm như thế nào cũng không thoát ra được.
Nam Dực không có trả lời, cũng không có tới gần, chỉ lẳng lặng mà nhìn Bạch Diệp sợ hãi phát run giãy giụa.
Con vật giống như là “con rắn” kia đã theo cẳng chân hướng lên trên hạ thân Bạch Diệp bò lên , quấn quanh tiểu côn ŧᏂịŧ chưa cương cứng vuốt ve loát động lên.
Bạch Diệp bị dọa sợ đến muốn chết rồi, tiểu côn ŧᏂịŧ bị quấn quanh còn tưởng rằng “con rắn” kia đang đói bụng muốn ăn người anh em của cậu, sao có thể cảm thấy sảng khoái thoải mái.
“Con rắn” nỗ lực nửa ngày, phát hiện tiểu Bạch Diệp vẫn như cũ không có dấu hiệu cứng lên, có chút bất đắc dĩ một phân thành hai, phân liệt ra tới một thân cây khác hướng về phía trước xuất hiện ở trong tầm mắt cậu, đối với cậu lắc lắc, tựa hồ muốn nói “Xin chào”.
Bạch Diệp tập trung nhìn mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, thì ra là dây đằng…… Không đúng, dây đằng? Cậu đột nhiên quay đầu nhìn về phía nam chủ, trong lòng có một suy đoán.
“Phát hiện?” Nam Dực đến gần ngồi ở mép giường, duỗi tay thân mật nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ Bạch Diệp ” Tiểu Bạch nhà ta thực thông minh.”
Cậu cũng không muốn nhận loại khích lệ này, nghĩ đến lúc trước dùng xong nam chủ liền ném bỏ trong lòng có chút chột dạ . Bạch Diệp liền lấy lòng cười cười với anh “Nam ca ,em sai rồi ~ anh lớn ~ nhân không chấp tiểu nhân , tha thứ cho tiểu Bạch đi ~”
“Tiểu Bạch thật đáng thương…” Nam Dực biểu tình thập phần thương tiếc, lời nói ra lại ngược lại “Chính là anh cũng không nghĩ buông tha cho em đâu.”
Nói xong, liền khống chế dây đẳng đâm vào nữ huyệt khô ráo căng chặt, không đợi Bạch Diệp thích ứng liền dùng sức ra ra vào vào.
“A! Nam ca, em đau……” Bạch Diệp bị sự vô tình đâm vào làm cho đau đớn không thôi, “Ngô a… Đau…… Ô ô…..”
Nam Dực cũng không buông tha cho cậu, càng nhiều dây đẳng hướng đến trên giường bò lên quấn lấy Bạch Diệp, thâm nhập vào cái miệng nhỏ, cuốn lấy núʍ ѵú, loát động tiểu côn ŧᏂịŧ, rút ra đâm vào lỗ tai, cọ xát trên làn da…… Dần dần Bạch Diệp liền động tình, trên mặt biểu tình từ hoảng sợ thống khổ biến thành dâʍ đãиɠ tạo lãng, tiểu côn ŧᏂịŧ cương lên, hai cái tiểu huyệt cũng bắt đầu phân bố ra dâʍ ɖị©ɧ thơm ngọt , bị dây đằng ra vào phát ra tiếng nước phụt phụt .
“Ngô ân……” Bạch Diệp thoải mái từ cổ họng phát ra nức nở.
Cậu bị dây đằng thao vào tận cùng phía trong, phía trước dây đẳng loát động tiểu côn ŧᏂịŧ tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, thực mau, Bạch Diệp bị đùa bỡn trước sau hai nơi đồng thời đạt tới cao trào.
Bạch Diệp bị cao trào kí©ɧ ŧɧí©ɧ cong lên cái eo nhỏ, đôi tay dùng sức nhéo ga trải giường, ngón chân đều bị sảng cuộn tròn lên, dư vị cao trào vừa qua đi, mới thoát lực té ngã ở trên giường, hai mắt vô thần thở hổn hển.
“Kế tiếp…” Nam Dực cởi bỏ quần áo.
“Sẽ là chúng ta.” Dây đằng vốn dĩ quấn quanh ở trên người Bạch Diệp tất cả đều rút đi, biến hóa thành một nam nhân màu lục xanh lè.
Hai chân bị dây thừng trói buộc được cởi bỏ, hai cái đùi bị tách rộng ra, hai cự long một trước một sau vô tình đối với hai tiểu huyệt ướt đẫm đâm đi vào.
“A!!” Bạch Diệp bị thao ngửa đầu kêu to, sợ hãi muốn tránh thoát hai cự long thao lộng, “Quá lớn, quá nhiều, ô ô oa, tiểu Bạch tiểu huyệt sắp hỏng rồi, a……”
Lúc này đây thao lộng vốn mang tính chất trừng phạt , hai nam nhân đều dốc hết sức lực thao chết bé con hư hỏng này, hung hăng mà tra tấn cậu căn bản không màng tiếng hô đau cùng xin tha, Bạch Diệp cả người vẫn luôn treo ở trên không mấy giờ sau cũng không có chạm xuống đất.
Thẳng đến khi bị hai côn ŧɦịŧ lớn thao đến hôn mê , Bạch Diệp cuối cùng mới biết, lúc trước vì sao nhiệm vụ chủ tuyến lại hoàn thành, dị năng của dây đằng cũng quá khi dễ người đi!
Hệ thống nghĩ “cho cậu không chịu nhớ rõ kịch bản này!!!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận