Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, khi Xuân Vũ vừa bước chân vào văn phòng, không khí nặng nề như chì bao trùm lấy cô. Mọi người nhìn cô với ánh mắt ái ngại, thì thầm to nhỏ.
“Quý Xuân Vũ, vào phòng giám đốc ngay!” Tiếng quát của thư ký vang lên chói tai.
Xuân Vũ bước vào phòng giám đốc với tâm trạng bất an. Giám đốc Từ – người đàn ông trung niên hói đầu, tính tình nóng nảy – đang đi đi lại lại trong phòng, mặt đỏ gay.
“Cô làm cái quái gì thế hả?” Ông ta ném chiếc máy tính bảng xuống bàn, màn hình hiện lên bài đăng trên Weibo chính thức của công ty tối qua.
Xuân Vũ cầm lên xem và chết điếng. Bài viết cô soạn thảo, vốn dĩ là cổ vũ cho đội nhà, nay lại chèn thêm một câu chửi thề tục tĩu và trù ẻo đội đối thủ thua cuộc thảm hại.
“Cái này… không phải tôi viết!” Xuân Vũ lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. “Tôi thề, bản thảo được duyệt đâu có câu này!”
“Thế ai đăng? Tài khoản của cô, IP của cô! Cô định chối kiểu gì?” Giám đốc Từ gầm lên. “Cô có biết sáng nay fan của đội bên kia đang tế sống công ty chúng ta không? Cổ phiếu sụt giảm, danh tiếng bị bôi nhọ! Cô là gián điệp do đối thủ cài vào à?”
“Tôi không biết… Có thể tài khoản bị hack…” Xuân Vũ bật khóc, cảm thấy oan ức tột cùng.
Lúc này, Lương Việt đẩy cửa bước vào, vẻ mặt lo lắng: “Giám đốc, tôi nghĩ có hiểu lầm. Xuân Vũ không phải người như thế. Có thể kiểm tra lại log đăng nhập không? Kỹ thuật có thể…”
“Cậu im đi!” Giám đốc Từ cắt ngang. “Dù là hack hay không, trách nhiệm quản lý tài khoản thuộc về cô ta. Sai lầm này quá lớn, không thể tha thứ được. Cô thu dọn đồ đạc và biến khỏi đây ngay lập tức!”
Xuân Vũ lảo đảo bước ra khỏi phòng giám đốc, nước mắt làm nhòe đi mọi thứ. Cô thu dọn cái hộp các-tông nhỏ bé của mình trong sự im lặng đáng sợ của đồng nghiệp. Không ai dám đứng ra bảo vệ cô, kể cả Trần Thâm cũng chỉ dám nhìn cô ái ngại.
Lương Việt chạy theo cô ra đến thang máy: “Xuân Vũ, chị đừng lo, em sẽ tìm cách minh oan cho chị…”
“Cảm ơn cậu, Lương Việt. Nhưng muộn rồi.” Xuân Vũ lắc đầu, nhấn nút đóng thang máy, ngăn cách cô với thế giới hào nhoáng nhưng tàn nhẫn đó.
Cô lang thang trên đường phố Thẩm Quyến tấp nập, cảm thấy mình thật nhỏ bé và cô độc. Mất việc, nợ nần, bị oan ức… cuộc đời sao mà tàn nhẫn với cô đến thế.
Trời đổ mưa tầm tã như muốn khóc cùng cô. Xuân Vũ ướt sũng, lê bước về căn hộ.
Vừa mở cửa, cô đã thấy Lý Thước đang ngồi ở sofa. Thấy bộ dạng thảm hại của cô, anh vội vàng chạy tới, không màng đến quần áo ướt, ôm chầm lấy cô vào lòng.
“Sao thế này? Ai bắt nạt em?”
Được bao bọc trong hơi ấm quen thuộc, Xuân Vũ òa khóc nức nở, trút hết mọi uất ức: “Em bị đuổi việc rồi… Họ bảo em đăng bài chửi bới đối thủ… Em không làm… Em thực sự không làm…”
Lý Thước bế bổng cô lên, đưa vào phòng tắm, xả nước ấm lau người cho cô, thay quần áo khô ráo, rồi đặt cô lên giường đắp chăn cẩn thận. Anh nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về như dỗ trẻ con.
“Ngoan nào, không khóc nữa. Mất việc thì thôi, ở nhà anh nuôi.”
“Nhưng em còn nợ anh tiền…”
“Tiền nong gì tầm này. Anh là chồng em cơ mà.” Lý Thước hôn lên đôi mắt sưng húp của cô. “Nghe anh nói này, trong họa có phúc. Em làm việc vất vả thế anh cũng xót. Nghỉ ngơi một thời gian đi, coi như xả hơi.”
“Nhưng em bị oan…”
“Anh biết, anh tin em. Không phải em viết, thì là có kẻ hãm hại em. Anh sẽ cho người điều tra, bắt kẻ đó phải trả giá.” Ánh mắt Lý Thước lóe lên tia tàn nhẫn, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng vô cùng. “Còn bây giờ, nhiệm vụ của em là ngủ một giấc thật ngon. Mọi chuyện để anh lo.”
Trong vòng tay vững chãi của anh, Xuân Vũ dần nín khóc. Cô nhận ra, dù cả thế giới có quay lưng lại với mình, thì vẫn có một người đàn ông sẵn sàng đứng ra che chở, tin tưởng cô vô điều kiện. Cảm giác đó… thật bình yên.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận