Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải ý đó, cậu rốt cuộc có hiểu vấn đề không vậy?.” Dương Nhất Thiến nhìn cô, “Đến lúc đó Thi Thải cũng sẽ đến đấy.”

“Ừ.” Ban Ấu An cười nheo đôi mắt lại, “Nghe nói mấy cô gái đẹp nhà giàu khác cũng sẽ tới, lại có gái đẹp để nhìn rồi.”

Dương Nhất Thiến: “…”

Dương Nhất Thiến nói: “Hai ngày trước ai ở bên lỗ tai tớ lải nhải là sợ bị họ đem ra so sánh vậy?”

“Là tớ được chưa.” Ban Ấu An đầu hàng, “Nhưng mà cho dù tớ có mặc quần áo mới đi nữa thì sao có thể đẹp bằng Thi Thải chứ?”

“Sao lại không thể?” Dương Nhất Thiến ôm tay, “Có tớ ở đây cậu yên tâm.”

Ban Ấu An sờ sờ cằm: “Bạn yêu, cậu đổi nghề sang làm bác sĩ thẩm mĩ rồi hả?”

“Đồ nghèo.” Dương Nhất Thiến vỗ vỗ đầu cô: “Đến lúc đó chỉ cần cậu trang điểm, đeo bông tai và vòng cổ và mang giày cao gót đừng để nó rơi ra là được.” Cô ấy túm lấy nắm tóc trên đầu Ban Ấu An, “Nếu không, hôm nay cậu đi đổi kiểu tóc đi?”

“Không đi.” Ban Ấu An ôm lấy đầu mình, “Sửa soạn vậy là đầy đủ lắm rồi. Xin cậu đấy, chỉ là đi ăn BBQ chứ có phải đi tham gia vũ hội gì đâu. Làm vậy sẽ không tôn trọng thịt nướng, tớ không làm đâu.”

“Rốt cuộc là ăn quan trọng hay Lý Mông quan trọng?” Dương Nhất Thiến cắn răng.

Ban Ấu An không chút do dự trả lời: “Ăn.”

“…An An, Lý Mông sẽ đau lòng khi nghe câu này của cậu đấy.”

“Sao có thể so sánh hai cái này được.” Ban Ấu An nghiêm mặt nói, “Dạ dày tớ sinh ra chung với tớ nó đã là bạn tớ rồi, tớ với nó một khắc cũng không thể xa nhau được.”

“Lại bắt đầu cãi.” Dương Nhất Thiến hừ lạnh: “Đến lúc đó cậu hối hận thì cũng đừng trách tớ.”

Ban Ấu An cười, bắt lấy cổ tay của cô ấy lắc lắc: “Nhất Thiến, tớ biết cậu tốt với tớ nhưng tớ thấy nó kỳ sao á, mấy cái chuyện đó không phải thứ tớ thích làm. Trang điểm thì tớ có thể trang điểm, nhưng tớ không muốn vì Lý Mông mà thay đổi thành người khác.”

Dương Nhất Thiến nghe xong, trầm mặc hai giây, nói: “Quên đi, dù sao đi nữa nó cũng là cuộc đời của cậu. Nếu Lý Mông nối lại tình xưa cậu có thể rời đi.”

Ban Ấu An trêu chọc cô ấy: “Ồ? Lời này mà để Lý Mông nghe chắc chắn anh ấy sẽ đau lòng lắm đấy.”

Dương Nhất Thiến ôm tay: “Tớ là vì ai hả?”

Ban Ấu An nhanh chóng cúi đầu nhận sai.

Không chỉ có Dương Nhất Thiến, mà cả Lý Mông cũng chuẩn bị để đi gặp bạn bè cũ.

Khi còn học cấp 3, Lý Mông tuy không phải lớp trưởng nhưng cũng là thành viên của hội thể dục cho nên anh là người rất được tin cậy. Lần tụ họp này, giáo viên chủ nhiệm giao cho anh và lớp trưởng phụ trách.

Vị giáo viên chủ nhiệm này chỉ mới vừa tốt nghiệp mấy năm đã dạy lớp Lý Mông, nên cả lớp coi giáo viên này như anh trai. Chủ nhiệm anh tên là Trương Duệ, người này Lý Mông rất thích cho nên Lý Mông đã kêu hắn là anh Duệ. Kết quả điểm thi đại học Trương Duệ là người đầu tiên mà Lý Mông thông báo.

“Em không biết đâu An An, lúc ấy anh Duệ đánh cược với anh rằng nếu anh thi đậu thì anh ấy sẽ tỏ tình với cô giáo lịch sử.” Lý Mông một bên nấu cơm một bên nói chuyện phiếm với Ấu An, “Em đoán xem sau khi anh nói kết quả xong anh ấy nói gì? Anh ấy nói đã sớm đem giáo viên lịch sử kia nắm chặt trong tay rồi, lúc đó chỉ trêu chọc anh thôi.”

Ban Ấu An ở một bên vừa làm xong món trứng xào cà chua đang lấy đũa gắp một miếng bỏ vào miệng nhai: “Chờ đã, giáo viên lịch sử trong miệng của anh có phải là giáo viên lịch sử của lớp em không? Cô ấy cùng với giáo viên chủ nhiệm học kỳ sau của anh ở bên nhau?”

“Đúng vậy, bất quá việc này sau này anh mới biết.”

“Kỳ lạ, sao Thi Thải không nói cho em biết nhỉ?”

Lý Mông xoay lưng, Ban Ấu An chạy nhanh đến nói: “Ách, em với Thi Thải chỉ là hay bát quái xíu thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận