Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cúi đầu ngậm mút môi cô, dưới háng lại động lực, cự long bành trướng bừng bừng quen cửa quen nẻo tìm u cốc mà lút cán hoàn toàn đi vào.

“Nha a ~”

Cao Đạm có tiết tấu luật động, eo hổ cường tráng có lực, mỗi lần tiến vào đều là thẳng tới chỗ sâu trong hoa huyệt của bé cưng nhà mình, dứt khoát đâm An Hân Phỉ đến nỗi thét chói tai liên tục, chỗ sâu trong huyệt nhỏ trào ra từng dòng mật dịch.

“Bé cưng mẫn cảm.” Dứt lời, anh làm chậm lại tốc độ thọc vào rút ra, ngón tay lại bắt được âm đế đáng yêu mềm mại, thô bạo xoa bóp.

An Hân Phỉ vừa mới cao trào làm sao chịu được kích thích như thế, run run rẩy rẩy muốn thoát đi, Cao Đạm sao để cô thực hiện được ý đồ, giữ chặt cái eo thon kéo hướng chính mình.

“Đừng… Cao… Cao Đạm… Chịu không…… Ưm…” Cô có thể cảm giác được ngón tay anh tìm lỗ huyệt nhỏ chặt bé xíu chen lấn tiến vào! Đáng sợ hơn là ngón tay kia ở bên trong liên tục moi đào, đè ép lối đi ướt át mẫn cảm của cô.

“Bé con, em sẽ thích, ngoan, thả lỏng nào.”

Cứ như vậy, Cao Đạm một mặt trong thân thể cô luật động, một mặt dùng ngón tay kích thích những chỗ nhạy cảm của cô. Tình dục tăng vọt, từng luồng sóng khoái cảm mất khống chế kéo tới nhấn chìm cô.

An Hân Phỉ thoáng chốc có chút sợ hãi, khẩn trương kéo cánh tay anh “Ra… Đi ra ngoài… Muốn… Muốn… Oa~”

Anh liếm hôn lên mắt to tràn đầy nước “Muốn cái gì, hả bé cưng?”

“Muốn… Muốn đi tiểu… Ô ô…” Cô cảm thấy thẹn, che mặt khóc thút thít, hai chân vô lực để mặc người đàn ông kéo ra thành góc độ không thể tưởng tượng được, cảm giác sắp sửa mất khống chế dưới sự kích thích kịch liệt của anh lại càng thêm rõ ràng.

“Không!” An Hân Phỉ thét, tỉ tê khóc, trong nháy mắt tại triều xuy của bé con, Cao Đạm rút ra dương vật, chỉ thấy từng luồng cột nước phun trào ra ngoài.

Anh thưởng thức cao trào của vị thiếu phụ xinh đẹp dưới thân, tiểu huyệt bé xíu run rẩy phun ra hoa dịch, rồi sau đó ôm cô đang thất thần vào trong ngực, còn mình nằm ngã xuống trên thảm.

“Bé cưng, em giỏi lắm!”

Vẻ mặt An Hân Phỉ như hoa lê dính mưa, không để ý Cao Đạm.

Anh xoay mặt nhỏ của cô qua, hôn hôn: “Bé cưng, kia không phải tè dầm, đó là cao trào thực sự của phụ nữ.”

“Thật sự… Sao?”

“Đương nhiên, anh lừa em làm gì?” Cao Đạm đem mái tóc dài mướt mồ hôi của cô túm lại phía sau đầu, lộ ra cần cổ trắng nõn.

An Hân Phỉ trên eo anh cơ chậm rãi ngồi thẳng thân mình, ánh mắt quyến rũ như tơ [2], có lẽ là đã nếm qua mùi vị tuyệt vời của chuyện giao hoan, cô không kiêng dè nữa, hai tay dùng sức, cúc áo sơ mi đều cởi hết ra, thong thả mà dụ hoặc cởi ra áo sơ mi, sau đó là áo lót ren… “Cao Đạm… Em còn muốn…”

“Lẳng lơ!” Cao Đạm gầm nhẹ một tiếng, giữ lấy cô lại lần nữa cày cấy.

[1] Hoa lê dính mưa 梨花带雨 (hoa lê đái vũ): miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương Quý phi, sau được dùng để chỉ những người phụ nữ đẹp.

[2] Ánh mắt quyến rũ như tơ 媚眼如丝 (mị nhãn như tơ): ném ra “ánh mắt quyến rũ” hay còn gọi là phóng điện, liếc mắt đưa tình. Câu này có thể hiểu là: ánh mắt của phụ nữ phóng tới, như lưới tình dày đặc, giữ lấy lòng người =))) dịch mà thấy lợn cợn tận xương

Gần đây có dịch ốm bùng phát, An Hân Phỉ bất hạnh bị “trúng chiêu”, mới đầu không thèm để ý, thuốc cũng không uống cứ làm theo ý mình như cũ, tới hôm ấy Cao Đạm về nhà phát hiện An Hân Phỉ rúc vào làm tổ trong chăn, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, đưa tay sờ cái trán của cô, quả nhiên nóng phỏng tay, vội vàng lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cho cô, lên tới 39.8℃.

“Bé cưng, tỉnh tỉnh, em phát sốt rồi, chúng ta đến bệnh viện.”

“Không… Không đi bệnh viện đâu!”

“Không được, em sốt gần bốn mươi độ, lại nặng hơn nữa thì nguy hiểm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận