Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bò lại đây.”

Khuynh Thành đem bàn tay đặt lên mặt đất bằng, rũ đầu chậm rãi bò về phía hắn.

Bàn tay to lạnh lẽo cầm chặt vú mềm mại, véo thập phần dùng sức, cô đau đớn phát ra một tiếng nức nở, Khôi Minh đùa bỡn đầu vú hai bên của cô.

“Bò xuống dưới, liếm chân cho tôi.”

Khôi Minh thoải mái dựa về phía sau, đầu lưỡi ấm áp cọ qua làn da ở mu bàn chân hắn, cô bò xuống, toàn bộ mặt sắp dán lên chân hắn , dựa vào cảm giác đem ngón chân nhét vào trong miệng cô, thậm chí còn quấy lên ở bên trong .

Bộ dáng hạ tiện làm hắn phì cười, “Tôi nói cho chị biết một chuyện , phần mộ của người thư sinh mà chị thích kia , là do tôi quật, một cái quan tài nát mà thôi, tôi đem hắn ném vào rừng núi hoang vắng vứt bỏ, bây giờ hẳn là đã sớm lăn xuống vực thẳm, phỏng chừng thi cốt bên trong đều bị rơi dập nát.”

Động tác của cô dừng lại, Khôi Minh thấy cô bất động, nắm tóc ép cô ngẩng đầu lên, Khuynh Thành cắn môi dưới, hốc mắt chứa đầy nước mắt, khống chế không được mà chảy ra, mỗi ngày đều khóc, đôi mắt đã sớm sưng đến kỳ cục.

“Khó chịu như vậy? Vì một người chết mà thương tâm như vậy?”

Sắc mặt tối tăm như có một đoàn mây đen bao phủ, hắn nắm tóc dài, dùng sức ấn đầu cô xuống bàn , đầu nện ở trên bàn trà lạnh lẽo , chỉ nghe thanh âm âm lãnh của hắn.

“Đem nước mắt nghẹn trở về không cho phép khóc, trừ bỏ lúc tôi chịch chị thì có thể khóc, lúc khác đều không phép khóc!”

Đem cô đầu ấn càng ngày càng tàn nhẫn, đè ép ở trên bàn trà đau đớn,cô ngược lại khóc càng hung, Khôi Minh giận quá hóa cười.

“Người đã chết mấy trăm năm chị còn thích như vậy, người đã chết trở thành một đống xướng trắng thế mà chị còn vì hắn khóc, chị là không đem tôi để vào mắt đúng không, đồ vật của tôi, trong đầu không cho phép chứa những người khác.”

Lôi kéo dây xích, Khôi Minh đem cô bế lên i, tách hai chân non mịn ra, giữa háng mát lạnh, trần như nhộng, hắn lôi kéo quần đùi mình xuống.

Khuynh Thành ngồi ở trên hai chân hắn, đỡ lấy bả vai tiếng nói khóc nức nở khàn khàn, “Đủ rồi, đủ rồi… Tiểu Minh.”

“Câm miệng! Chị trừ bỏ lấy lòng tôi, không cho phép nói về những việc khác!”

Tay cô bị bắt lấy, bị bắt nắm lấy căn đồ vật nửa mềm kia, ngón tay mảnh khảnh cố hết sức nắm lấy, Khôi Minh giúp chịch tác trên tay cô , trên dưới loát động, nheo đôi mắt lại ,như lâm vào si mê, thanh âm nhiều hơn vài tia hưng phấn.

“Nhìn một cái, nó vì chị mà biến lớn, chờ lát nữa muốn cắm vào trong thân thể chị , bây giờ nhanh lên tới lấy lòng nó a, không lúc nữa chờ nó cắm đau chị, lại khóc.”

Cự vật giữa háng , trơ mắt nhìn nó càng lúc càng lớn, biến thành thâm tử sắc, gân xanh sung huyết vờn quanh thân gậy, quy đầu tiết ra di tinh màu trắng , nhảy lên nóng lòng muốn thử, khó dằn nổi muốn chui vào thân thể của cô.

“Không cần chịch tôi.” Cô nghẹn ngào cúi đầu, dán chặt vào trong lòng ngực to rộng của hắn , “Cầu xin cậu, đau quá, đừng chịch tôi.”

“Khuynh Thành là đáng lấy lòng tôi sao?” Khôi Minh vuốt ve tóc nhu thuận rũ xuống sau lưng cô, dáng vẻ thuận theo như một tiểu miêu, đầu tiến vào trong lòng ngực hắn .

Ánh mắt trầm trầm, biểu tình đang cười, nhưng vẫn cứ tối tăm, “Nhưng càng là như vậy, tôi lại càng muốn cắm chị, phối hợp thì không để chị đau, còn làm chị thực thoải mái.”

Hai chân bị ôm sát đến trong lòng ngực, dương vật lửa nóng đã đỉnh ở hoa tâm, phấn nộn không hề có một chút lông tóc, ngón tay hắn tìm đúng vị trí moi đào, nâng cái mông lên , quy đầu nhắm ngay cửa động, chậm rãi đẩy vào.

“A a… Đừng đi vào, đừng đi vào!”

Còn có ý đồ giãy giụa, Khuynh Thành khó chịu ngẩng đầu lên, sắc mặt thống khổ , mày nhíu chặt, nhỏ giọng khóc .

“Nói cho tôi biết có cảm giác gì?” Khôi Minh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhuận hồng , “Mau nói, bằng không tôi sẽ dùng sức.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận