Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Buổi Sáng Và Sự Thức Tỉnh Của Dục Vọng
Ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa, chiếu rọi lên chiếc giường lớn lộn xộn. Tống Lê cựa mình tỉnh dậy, cảm giác đau nhức ê ẩm lan truyền khắp cơ thể, đặc biệt là vùng eo và nơi tư mật. Ký ức về đêm cuồng nhiệt trong xe tối qua ùa về khiến mặt cô nóng bừng.
Cô đưa tay lên che mắt, chiếc nhẫn bạc trên ngón tay phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Khóe môi cô vô thức cong lên một nụ cười ngọt ngào.
Bên cạnh, Hứa Từ đã tỉnh từ bao giờ. Anh nằm nghiêng, chống tay lên đầu, lẳng lặng ngắm nhìn cô ngủ. Ánh mắt anh dịu dàng nhưng vẫn ẩn chứa ngọn lửa dục vọng chưa bao giờ tắt.
“Chào buổi sáng, bà xã tương lai.” Giọng anh khàn khàn, quyến rũ chết người.
“Ai là bà xã của anh chứ…” Tống Lê quay mặt đi, định kéo chăn che kín người, nhưng Hứa Từ đã nhanh tay hơn, giật phăng chiếc chăn ra.
Cơ thể trần trụi của cô phơi bày dưới ánh sáng ban ngày. Những dấu hôn đỏ tím chi chít trên cổ, ngực, bụng và đùi là minh chứng rõ ràng nhất cho sự “tàn phá” của anh đêm qua.
“Em định trốn à?” Hứa Từ cười xấu xa, bàn tay hư hỏng bắt đầu di chuyển trên làn da mịn màng của cô.
“Đừng… em đau lắm… hôm qua anh làm người ta sưng cả lên rồi…” Tống Lê co rúm người lại, cố gắng khép chân nhưng bị đầu gối anh tách ra dễ dàng.
“Để anh kiểm tra xem có sưng thật không.” Hứa Từ cúi xuống, không phải để nhìn, mà là để hôn. Anh hôn lên đùi non của cô, rồi tiến dần vào khu vực cấm địa.
Tống Lê giật nảy mình khi hơi thở nóng hổi của anh phả vào nơi nhạy cảm ấy. “Hứa Từ… bẩn…”
“Của em thì không bao giờ bẩn.” Anh thì thầm, rồi tách hai mép hoa huyệt đang khép hờ ra. Quả thật, nó hơi sưng đỏ và vẫn còn vương lại chút dịch trắng đục từ đêm qua. Hình ảnh ấy không những không làm anh ghê tợn mà càng khiến máu trong người anh sôi lên sùng sục.
Anh thè lưỡi, liếm nhẹ lên hạt trân châu nhỏ bé đang ẩn mình.
“Á…” Tống Lê cong người lên, tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng. Chiếc lưỡi điêu luyện của anh bắt đầu múa lượn, liếm láp, chọc ngoáy, hút mát lấy tinh hoa của cô.
Khoái cảm ập đến quá nhanh và quá mạnh vào buổi sáng khiến Tống Lê không kịp phòng bị. Cô quằn quại trên giường, tay nắm chặt ga trải giường, đầu óc quay cuồng.
Hứa Từ cảm nhận được cô đang run rẩy, nước mật lại bắt đầu trào ra. Anh biết cô cũng muốn anh. Không chần chừ thêm nữa, anh trườn người lên, cự vật cứng ngắc đã sẵn sàng chiến đấu, cọ xát vào cửa động ướt át.
“Sáng sớm… anh tha cho em đi…” Tống Lê yếu ớt phản kháng, nhưng hông cô lại vô thức nâng lên đón nhận anh.
“Miệng nói không, nhưng cơ thể em lại rất thành thật.” Hứa Từ cười khẽ, rồi ấn mạnh hông xuống, đưa cậu nhỏ tiến vào.
Cảm giác căng chật, đầy đặn quen thuộc quay trở lại. Tống Lê thở hắt ra, ôm lấy cổ anh, để mặc anh dẫn dắt mình vào một cuộc hoan lạc mới. Buổi sáng bình yên bỗng chốc biến thành chiến trường của tình yêu và dục vọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận