Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu Lý không giữ được cô đành vội vàng gọi điện báo cáo cho Nhiếp Tu Tề. Khi Nhiếp Tu Tề nhận được tin thì Đàm Trinh Tịnh đã có mặt tại một tiệm cà phê ở khu trung tâm thương mại. Ngồi đối diện cô là một người phụ nữ mặc áo khoác gió, đeo kính râm và khẩu trang kín mít. Cô ấy đã ngồi đó hơn nửa tiếng, cuối cùng cũng đợi được Đàm Trinh Tịnh tan làm. Cô ấy cẩn thận nhìn quanh rồi mới dám tháo khẩu trang, để lộ gương mặt xinh đẹp.
“Ở nơi bé tí như Lang Châu, cậu không cần phải che chắn kỹ thế đâu.”. Đàm Trinh Tịnh cười đùa. Người phụ nữ đối diện thở dài: “Hết cách rồi, không đề phòng không được.”. Văn Hinh giờ đã là một MC truyền hình nổi tiếng, ngày nào cũng xuất hiện trên TV. Khi ra đường cô ấy thường bị nhận ra, nên ngay cả khi về quê cũng phải cẩn thận, đề phòng bị chụp trộm.
Văn Hinh tháo khẩu trang và kính mắt, nhướn mày ngắm nghía Đàm Trinh Tịnh một hồi rồi hỏi: “Sao mới một năm không gặp mà trông cậu thay đổi nhiều thế? Được tình yêu tưới tắm à?”. Đàm Trinh Tịnh nhíu mày. Cô không nhận ra sự thay đổi của bản thân, nhưng trong mắt người khác, khuôn mặt cô hồng hào hơn trước, vẻ yêu kiều cũng thể hiện rõ trong từng cử chỉ. Cô và Văn Hinh là bạn thân nhiều năm, cô ấy hiểu rõ về cuộc hôn nhân của bạn mình. Trương Sướng là kiểu người khô khan, nhàm chán, chắc chắn không thể khiến Đàm Trinh Tịnh thay đổi như vậy.
“Tớ thật sự rất tò mò đấy nhé.” Văn Hinh quan sát cô rồi nói: “Chắc chắn không phải Trương Sướng rồi, người đàn ông nào thế? Có người đang theo đuổi cậu à?”. Đàm Trinh Tịnh trợn mắt, vội vàng xua tay phủ nhận: “Cậu đừng đoán linh tinh, làm gì có chuyện đó.”. Hai má cô ửng hồng, vội uống vài hớp nước để bình tĩnh lại. Văn Hinh chỉ cần nhìn là hiểu, cô ấy nhướn mày: “Không ngờ nha Trinh Tịnh, cậu cũng gan lắm, Trương Sướng có biết không?”.
Nhắc đến anh ta, sắc mặt Đàm Trinh Tịnh tối sầm lại, giọng ủ rũ: “Anh ta không biết. E là bây giờ trong lòng anh ta có người khác rồi.”. Đàm Trinh Tịnh không nhắc đến thân phận của Nhiếp Tu Tề hay quá trình hai người quen biết, chỉ nói mình đang có người theo đuổi, còn chồng thì ngoại tình.
“Vương Hiểu Phi á?” Văn Hinh phải suy nghĩ một lúc mới nhớ ra người này: “Nói mới nhớ, hình như hai ngày nữa có họp lớp đấy.”. Cô ấy mở WeChat, tìm nhóm chat lớp cấp ba rồi kéo xuống xem tin nhắn cũ: “Cậu xem này, Vương Hiểu Phi nói cô ta cũng đi.”. Đàm Trinh Tịnh chậm rãi lướt màn hình, ghi nhớ thời gian và địa điểm họp lớp. “Muốn đi không?” Văn Hinh hỏi. Đàm Trinh Tịnh khẽ gật đầu không chút do dự: “Đi chứ, coi như là… để bản thân hết hy vọng.”. Văn Hinh cũng gật đầu: “Vậy mình đi với cậu.”.
Chuông gió trước cửa tiệm cà phê kêu leng keng, kèm theo tiếng “hoan nghênh quý khách” của nhân viên. Văn Hinh nhìn thấy một bóng đen đang tiến lại gần. “Ôi trời, xem ra cái vị theo đuổi cậu đến rồi kìa.”. Văn Hinh nhướn mày ra hiệu cho Đàm Trinh Tịnh quay đầu lại. Vừa bước vào cửa, ánh mắt người đàn ông mặc âu phục đã không rời khỏi bóng lưng Đàm Trinh Tịnh. Đàm Trinh Tịnh ngoảnh lại, đúng lúc chạm vào mắt anh.
“Hai người từ từ nói chuyện, mình không làm phiền nữa.”. Văn Hinh nháy mắt với Đàm Trinh Tịnh, sau đó đẩy kính râm lên, đeo khẩu trang rồi ung dung rời đi. Nhiếp Tu Tề vừa đến gần đã bắt gặp ánh mắt bình thản của Đàm Trinh Tịnh, đáy lòng thầm kêu không ổn. Khuôn mặt anh theo thói quen nở nụ cười, gọi tên cô: “Trinh Tịnh, trùng hợp quá.”.
Đàm Trinh Tịnh siết chặt túi xách đứng dậy, nhìn anh hỏi: “Anh cho người theo dõi tôi đúng không?”. Ánh mắt Nhiếp Tu Tề lóe lên: “Sao lại thế được. Trinh Tịnh, người vừa rồi là bạn em à?”. Nụ cười giả tạo của người đàn ông rơi vào mắt Đàm Trinh Tịnh, khiến cô cảm thấy thật dối trá. Khoảnh khắc trông thấy Văn Hinh, Nhiếp Tu Tề lập tức nhận ra mình đã quá vội vàng. Nghe Tiểu Lý báo Đàm Trinh Tịnh có hẹn riêng với ai đó, anh không kìm được cơn ghen, bỏ dở công việc chạy đến đây. Nhưng khi thấy ngồi đối diện cô là một phụ nữ, anh mới biết mình đã hiểu lầm, cơn ghen tuông lập tức tan biến. Nhìn vào đôi mắt có vẻ bình tĩnh của Đàm Trinh Tịnh, không hiểu sao anh lại cảm thấy bên trong chứa đựng rất nhiều cảm xúc phức tạp.
“Là Tiểu Lý nhỉ, nói là đưa đón tôi đi làm, nhưng thực ra là để theo dõi tôi.”. Đàm Trinh Tịnh suy nghĩ lại mọi chuyện, khóe miệng nhếch lên đầy giễu cợt. Cô hất bàn tay đang đưa tới của anh rồi bước ra ngoài, không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận