Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nỗi Ám Ảnh Của Thẩm Oái

Thẩm Oái đột nhiên không biết nên nói gì tiếp theo. Chẳng lẽ còn muốn tiếp tục giới thiệu cho cô con mồi mới gần đây của mình hay sao?

Cô ta cười gượng, đuôi mắt lại liếc nhìn Cừ Chiêu đang đứng ở cuối hành lang chờ Tuế Hòa.

Ánh mắt kia.

Thật sự biến thái đến điên cuồng.

Nỗi sợ hãi bị nội tâm phóng đại chi phối, cả người Thẩm Oái run lên. Còn chưa kịp lau khô tay, cô ta không nói thêm lời nào liền bước nhanh rời khỏi chốn thị phi này.

Thẩm Oái hoảng hốt lo sợ trở lại bên cạnh Nam Nhĩ Đằng. Nam Nhĩ Đằng gật đầu với Nam Phong đang đứng cách đó không xa, lúc này mới đặt sự chú ý lên người Thẩm Oái. Hắn ta hỏi: “Sao thế?”

Cô ta lắc đầu. Nhưng lại không kìm được nhớ tới cái ngày chạm trán với Cừ Chiêu.

Chuyện phái người theo dõi Tuế Hòa là do Thẩm Oái sai khiến. Thẩm Oái chỉ muốn người nọ giở trò cảnh cáo Tuế Hòa một phen, nào ngờ kẻ đó sau khi nhìn thấy Tuế Hòa lại nảy sinh ý đồ xấu.

Làm loại chuyện này, đối với Thẩm Oái mà nói, là chuyện hết sức bình thường. Từ nhỏ đến lớn, cô ta đã quen thói kiêu ngạo, luôn cảm thấy tất cả mọi người nên vây quanh mình. Sau khi nếm trái đắng bên Cừ Chiêu, lại bị té ngã bên Tuế Hòa, đây là việc mà cô ta chưa từng trải qua.

Nếu Thẩm Oái dám phái người theo dõi Tuế Hòa, vậy thì đã làm tốt chuẩn bị tâm lý bị người tìm tới cửa.

Nhưng điều khiến cô ta trăm triệu lần không ngờ tới chính là thái độ của Cừ Chiêu.

Ngày đó, Cừ Chiêu gọi điện thoại cho Thẩm Oái, hẹn cô ta ra gặp mặt. Địa điểm gặp mặt là căn hộ của Cừ Chiêu.

Thẩm Oái vốn vì kẻ được phái đi mãi không trở về mà trong lòng có chút hoảng sợ, nhưng Cừ Chiêu chủ động liên lạc lại khiến cô ta mê muội tâm trí trong nháy mắt. Sau khi vui vẻ trang điểm xong liền ra cửa, nào còn nhớ đến người và chuyện không quan trọng kia nữa?

Hai người vừa gặp mặt, đầu tiên Cừ Chiêu dẫn Thẩm Oái vào phòng, rồi lại rót cho cô ta một ly nước, “Uống chút nước đi.”

Thẩm Oái cố gắng tỏ ra thùy mị hơn một chút, “Cảm ơn.”

Chờ cô ta uống hết ly nước, Cừ Chiêu bày ra vẻ mặt mất tự nhiên cười cười với cô ta, “Trong nước có bỏ thêm chút đồ, có lẽ vị hơi ngọt.”

Khóe miệng Thẩm Oái còn chưa kịp nhếch lên hoàn toàn đã vội vã há to kinh ngạc.

Cừ Chiêu nhân lúc cô ta chưa kịp chuẩn bị, duỗi tay bóp chặt lấy cổ cô ta, xốc cô ta lên rồi lùi về phía sau đập mạnh vào tường!

“Cừ… Cừ Chiêu…” Như có một sợi dây thừng đang siết chặt lấy cổ, cánh mũi phập phồng khó thở, nước mắt chảy dài. Cô ta cầu xin tha thứ, nhưng vẫn không đổi lại được nửa điểm thương hại từ Cừ Chiêu.

Thời gian chỉ bằng một ly nước, mà trời đất đã xoay chuyển.

“Thẩm Oái, cô có biết vì sao tôi lại làm vậy với cô không?” Cừ Chiêu gần như nghiến răng gằn từng chữ. Khóe mắt hắn đỏ ngầu, chứa đầy lửa giận, nhìn chằm chằm vào Thẩm Oái, dường như muốn thiêu cháy cô ta thành tro bụi.

Không cần đeo mặt nạ che đậy nữa.

Mà Thẩm Oái không thể nghe rõ Cừ Chiêu đang nói gì. Tiếng khóc bị dồn nén trong cổ họng, cả khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng. Cô ta dùng những ngón tay mềm oặt vô lực cào cấu, cố gắng gỡ bỏ gông cùm của Cừ Chiêu ra, “Buông… Buông tay…”

Nước mắt lã chã tuôn rơi.

Cừ Chiêu ghét bỏ liếc nhìn Thẩm Oái một cái, rồi đột nhiên thả lỏng tay, “Phế vật.”

Thẩm Oái thuận thế ngã sõng soài xuống sàn nhà. Không rảnh lo lắng đầu gối bị đập đau nhói, cô ta liều mạng hít thở, ho khan liên tục, sắc mặt còn khó coi hơn cả lúc bị bóp cổ.

Cừ Chiêu mắt lạnh khinh thường nhìn cô ta, toàn thân như một cỗ máy không có sinh khí, “Cần tôi nhắc lại cho cô nhớ rốt cuộc cô đã làm gì không?”

Thẩm Oái dần dần bình tĩnh trở lại. Cô ta trừng mắt hung dữ nhìn Cừ Chiêu, nhưng người đàn ông trước mắt hoàn toàn không thèm liếc nhìn lại. Cô ta hận không thể chọc mù đôi mắt mình, vậy mà trước kia lại cảm thấy người đàn ông đáng sợ như thế này là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.

Chỗ cổ bị siết chặt vẫn còn cảm giác ngạt thở, nhưng vừa thoát khỏi nguy hiểm, cô ta liền không còn chút hoảng loạn nào như ban nãy nữa.

“Cừ Chiêu, anh sẽ không được chết tử tế đâu!” Tay chân cô ta vẫn chưa có sức lực, “Anh còn lừa tôi uống ly nước đã hạ thuốc, thật ghê tởm!”

Rõ ràng là mạnh miệng.

“Không được chết tử tế?” Cừ Chiêu ngồi xổm xuống, bỏ qua câu nói phía sau của cô ta, nhìn thẳng vào mắt cô ta, “Cô cảm thấy Thẩm gia hay Triệu gia lớn hơn?”

Thẩm Oái ợ một tiếng, dịch chua trong dạ dày cuồn cuộn trào lên. Cô ta nôn khan, khí thế yếu đi hơn một nửa, “Anh cứ chờ đó cho tôi… Khụ khụ…”

Cừ Chiêu ghét bỏ che mũi lại, đứng dậy, nhìn cô ta đầy thương hại: “Chờ? Thẩm Oái, cô thật đúng là chưa đụng phải tường Nam chưa chịu quay đầu phải không.” Âm thanh u ám lạnh lẽo khiến Thẩm Oái cứng đờ cả người – hiện tại cô ta không ở đâu khác, mà chính là đang ở trên địa bàn của Cừ Chiêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận