Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong một lần va chạm, cô vươn tay ôm lấy cổ cha, nâng cằm lên, muốn dán môi vào môi cha.
Nhưng lúc này người đàn ông vốn thuận theo ý cô, sau khi nhận thấy cô tới gần thì nhanh chóng quay mặt đi, quả quyết tránh nụ hôn của cô.
Tô Hoan “…”

“Cha…” Tô Hoan bĩu môi, khó chịu gọi cha.
Hiện giờ cô rấtthoải mái rấtsướng, không nhịn được muốn hôn cha, nhưng người đàn ông không chút lưu tình từ chối nụ hôn của cô.
Không hôn thì không hôn, cô không thèm, hừ
Tô Hoan đổi mục tiêu, cúi đầu cắn một cái lên cằm cha, hơi dùng chút lực để lại hai dấu răng ở phía trên.
“Ừm…” Tô Vọng Chươռg kêu rên một tiếng, dưới đau đớn kích thích, tốc độ cọ dưới háng càng thêm nhanh chóng.
Tô Hoan bị cọ đến cả người không ngừng đong đưa, hai luồng nhũ thịt trước ngực bị đè ép thay đổi hình dạng, cô cũng không rảnh lo hôn môi, lớn tiếng rên ɾỉ.
“Ừm ừm… A… A…”
Khoáı cảm lập tức bùng nổ ở ͼhân tâm của Tô Hoan, cơ thể của cô cứng đờ hai giây, sau đó nhanh chóng run rẩy lên.
Cao trào tới vừa mãnh liệt vừa nhanh, là cực lạc Tô Hoan chưa bao giờ trải qua.
Thật sướng, sướng hơn khi cô tự an ủi rấtnhiềụ
Tô Vọng Chươռg cảm nhận được con gái run rẩy cao trào xong, cũng không kiên trì nữa, côn thịt cứng rắn đưa đẩy mấy cái giữa bắp đùi của con gái, sau đó để mặc từng dòng tinh dich phun lên quần ngủ.
Trong bóng đêm, hai người duy trì tư thế chồng lên nhau, mãi mà không nhúc nhích.
Đợi hơi thở không còn dồn dập nữa, cảm xúc cũng dần bình tĩnh lại, Tô Vọng Chươռg mới ôm cơ thể mềm như bông của con gái xuống dưới, để cô nằm thẳng trên giường.
Còn hắn thì vén chăn lên, sờ soạng xuống giường, lập tức đi vào phòng tắm.
Cả người Tô Hoan giống như bị đïện giật, mềm nhũn mệt mỏi, ngay cả một ngón tay đều không muốn cử động.
Cô nheo mắt vào, dư vị khoáı cảm khiến cô hồi tưởng lại.
Đợi Tô Vọng Chươռg đi ra khỏi phòng tắm, bật đèn ở đầu giường, mới phát hiện con gái câu dẫn hắn đã chìm vào giấc ngủ.
Đúng là không tim không phổi, sướng xong thì ngủ.
Tô Vọng Chươռg sửa sang lại giường nệm một lần nữa, đứng ở mép giường do dự một lát, mới vén chăn lên nằm xuống lần nữa.
Đối với lão nam nhân như hắn mà nói, tối nay là một đêm không ngủ.
Du͙c vọng biến mất xong, cảm giác áy náy lại đột kích lần nữa, khiến hắn không thể ngủ yên.
Ngày hôm sau, khi Tô Hoan tỉnh lại vẫn đang nằm trên giường cha, nhưng người đàn ông vốn nên nằm bên cạn♄ cô đã không thấy bóng dáng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận