Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Sáng, Robot Và Vị Ngọt Trên Sô Pha
Phó Nhàn Linh tỉnh dậy khi trời đã quá trưa. Cơ thể cô đau nhức như vừa bị xe tải cán qua. Eo mỏi rã rời, hoa huyệt sưng tấy.
Cô nhìn quanh, Vu Hướng Tây không có trong phòng. Cô kéo chăn che thân, bước xuống giường. Chân cô mềm nhũn, suýt ngã.
Cô đi ra ban công, và sững sờ. Bộ váy, áo lót, quần lót của cô… tất cả đã được giặt sạch sẽ và phơi ngay ngắn dưới nắng.
Trái tim cô run lên. Ba năm kết hôn, Trương Tuyền Phong chưa bao giờ chạm vào đồ lót của cô, huống chi là giặt chúng.
“Chị dậy rồi à?”
Vu Hướng Tây từ ngoài cửa bước vào, tay xách một túi đồ ăn sáng. Cậu chỉ mặc một chiếc quần thể thao, để lộ cơ ngực và cơ bụng săn chắc. Mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Em đi chạy bộ, tiện mua đồ ăn sáng cho chị.”
Phó Nhàn Linh đỏ mặt, vội vã chạy vào phòng tắm. Cô nhìn thấy băng gấu Pooh trên ngón tay mình. Lòng cô ấm áp lạ thường.
Lúc cô mặc tạm chiếc áo phông rộng của cậu đi ra, bữa sáng đã được dọn sẵn. Bánh bao nóng, sữa đậu nành.
“Em xin lỗi,” cậu gãi đầu, “Tối qua em… mạnh quá.”
Phó Nhàn Linh cúi đầu ăn, vành tai đỏ lựng.
Ăn xong, Vu Hướng Tây kéo cô vào phòng khách. Căn phòng bừa bộn đủ loại linh kiện cơ khí. Cậu chỉ vào một con robot đang lắp ráp dở, mắt sáng rực.
“Chị, chị thấy sao? Đây là thiết kế của em dự thi. Một robot đựng ô thông minh.” Cậu thao thao bất tuyệt về các chức năng, về những đêm thức trắng để viết code.
Phó Nhàn Linh nhìn dáng vẻ hăng say, đầy nhiệt huyết của cậu. Đây là thứ cô đã đánh mất từ lâu ở Trương Tuyền Phong – sự đam mê thuần túy.
“Tuyệt lắm.” Cô cười, xoa đầu cậu.
“Thật không?” Cậu vui như đứa trẻ được kẹo. “Vậy chị phải thưởng cho em.”
“Thưởng gì?”
Cậu không nói, chỉ ôm ngang eo cô, đè cô xuống ghế sô pha.
“Vu Hướng Tây! Bây giờ là ban ngày!” Cô hoảng hốt.
“Ban ngày mới kích thích.” Cậu cười, kéo áo phông của cô lên, vùi đầu vào bộ ngực trần. Cậu cắn mút, để lại vô số dấu hôn đỏ ửng.
Tay cậu nhanh chóng kéo quần thể thao của cô xuống. Quần lót? Cô còn không thèm mặc.
Cậu tách hai chân cô ra, vùi mặt vào đóa hoa vẫn còn sưng đỏ từ đêm qua.
“A… Đừng liếm… Ướt…”
Cậu không nghe. Cậu liếm láp ngấu nghiến, cho đến khi cô co giật lên đỉnh ngay trên sô pha. Cậu kéo quần mình xuống, không thèm dùng bao, đâm thẳng vào.
“A!”
Tư thế này quá sâu. Cô bị đâm đến mức hai mắt trợn trắng. Cậu nắm lấy chân cô, gác lên thành ghế, điên cuồng thúc. Tiếng da thịt va chạm vang vọng cả phòng khách.
“Chồng ơi… Em sai rồi… A… Sướng quá…”
Cậu thúc mạnh thêm vài chục cái nữa rồi bắn thẳng vào trong tử cung cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận