Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em có thể nói cho tôi biết, em thực sự đã ngoại tình sao?”

“Hoa Cẩn, làm ơn, nói cho tôi biết đáp án làm tôi vui có được không, em nói đi!”

Khóe miệng khô khốc của cô run lên “Không, em không có.”

Hắn lau đi nước mắt, dùng sức gật đầu, sau đó đột nhiên đứng dậy sợ cô sẽ nhìn thấy mình khóc.

“Được, chúng ta về nhà.”

Vết bầm trên bắp chân trở nên nghiêm trọng, mạch máu dưới da hiện rõ lên làm cho người nhìn mà sợ, thuốc mỡ bôi một lớp thật dày, không dám lại chạm vào.

Hoa Cẩn nhịn đau đặt thuốc xuống, ngón chân co quắp, ngồi ở mép giường, bàn tay nắm chặt lại chờ cơn đau qua đi.

Điện thoại đổ chuông, là bác sĩ Hoắc gọi tới.

Lúc này cô mới nhớ ra, Khánh Liêu đã lâu không có đi tái khám.

“Bác sĩ Hoắc.”

“Chào cô! Nếu cô có thời gian có thể đưa Tịch tiên sinh tới đây một chuyến được không?”

“Vâng.”

“Gần đây nhân cách thứ hai còn xuất hiện theo quy luật nữa không?”

Hoa Cẩn suy nghĩ một chút “Có lẽ là đã chịu chút kích thích.”

“Cụ thể là kích thích như thế nào, hoặc đã xảy ra chuyện gì rồi?”

“Việc này, tôi cũng không rõ lắm!” Hắn không có nói cho cô biết nguyên nhân đột nhiên lại đánh người ở công trường.

Hoắc Cảnh Tư do dự một lát.

“Là như thế này, bệnh tình của Tịch tiên sinh tương đối hiếm gặp, vì vậy tôi hy vọng cô Hoa Cẩn đây có thể làm người giám hộ, cho phép tôi đem bệnh tình của Tịch tiên sinh dùng cho nghiên cứu và hội thảo. Thứ sáu này, tôi sẽ đến trường đại học cùng một vài giáo sư khác trao đổi các vấn đề liên quan đến nghiên cứu tâm lý.”

“Tôi nghĩ, việc này có thể phần nào đó sẽ trợ giúp cho bệnh tình của Tịch tiên sinh, mặt khác các giáo sự có những hiểu biết sâu sắc hơn về trị liệu, cô nghĩ sao?”

Nếu có thể có được kế hoạch điều trị, việc này không thể nào tốt hơn.

“Vậy có thể giấu đi tên cùng tuổi của anh ấy được không?”

“Cô yên tâm, tôi sẽ bảo đảm quyền riêng tư cho Tịch tiên sinh.”

Đã đặt lịch tái khám vào ngày chủ nhật. Hoa Cẩn gửi tin nhắn cho Khánh Liêu hay, nhưng thật lâu bên kia cũng không có hồi âm lại.

Thường ngày đều trả lời cô rất nhanh.

Vẫn luôn bất an chờ đợi tới năm giờ chiều, hắn mới an toàn trở về. Hoa Cẩn cuối cùng mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, còn tưởng rằng hắn bị cảnh sắt bắt đi điều tra vụ đánh người kia chứ.

“Khánh Liêu.”

Thấy vẻ mặt hốt hoảng của cô, một chân nhảy ra khỏi phòng ngủ, một tay giữ lấy khung cửa, hắn vội vàng đi qua đỡ cô “Làm sao vậy? Chân đau đừng có xuống giường.”

“Em còn tưởng anh sẽ không trở lại.”

“Nói bậy cái gì đó.” Hắn khẽ cười sủng nịch, lấy từ trong túi ra một cái phong thư, quơ quơ trước mặt cô “Nhìn xem đây là cái gì?”

Hoa Cẩn tò mò nhận lấy, mở ra mới phát hiện, bên trong là tiền.

“Tiền lương của tôi, Cẩn Cẩn, toàn bộ đều cho em.”

Cô vừa muốn mở miệng, đã bị hắn ôm lấy eo, áp vào trán cô, sợ cô sẽ từ chối “Em cầm đi, có thể mua thứ gì đó mà em thích, tôi thật sự không muốn em phải lo lắng về chuyện tiền bạc.”

Hắn thích được cô quản thúc, càng được cô quan tâm, hắn sẽ càng cảm thấy hạnh phúc.

“Vậy em trước giữ ở đây, chừng nào hết tiền nhất định phải nói cho em biết.”

“Được.” Hắn cười đuôi mắt cong lên, bế cô đi vào phòng ngủ.

Hoa Cẩn nhìn hắn thay quần áo, sau đó từ trong túi lấy ra một cái điện thoại đã bị vỡ màn hình.

“Sao lại trở thành như vậy rồi?” Cô cầm tới xem, vỏ ngoài đã rớt mất, thảm tới không nỡ nhìn.

“Trình Trát nói với tôi, là lúc đánh nhau bị rơi xuống, tôi cũng không nhớ rõ, bất quá vẫn còn có thể gọi điện được.”

“Hèn gì em gửi cho anh tin nhắn nhưng anh không có trả lời.” Hóa ra là do màn hình không chuyển sang màu xanh được, chỉ có góc phải bên dưới mục liên lạc còn có thể click mở.

“Cẩn Cẩn gửi cho tôi tin nhắn sao?”

Hoa Cẩn ngẩng đầu lên, thấy hắn đã cởi áo, nửa người trên để trần cúi xuống nói chuyện với cô, cảm giác thân mật này khiến cô đỏ mặt.

“Là bác sĩ Hoắc, hẹn chúng ta chủ nhật đến tái khám.”

“Cẩn Cẩn thật đáng yêu, lỗ tai cũng đỏ lên.”

Cô hơi ngửa đầu ra sau, hốt hoảng mà lãng sang chuyện khác “Đánh, sao anh lại cùng người khác đánh nhau, ông chủ có tới làm phiền anh không?”

Một cảm xúc không rõ hiện lên trong mắt hắn. Hắn đứng thẳng đưa lưng về phía cô, mặc vào chiếc áo dài màu xám rộng rãi “Hả? Ông ấy chưa nói gì hết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận