Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lồng Son Mở Cửa (Tạm Thời)
Lâm Dịch Phong đi công tác Châu Âu.
Một tháng.
Ngay khi Bùi Yên nghe được tin đó từ một tin nhắn thoại lạnh lùng của hắn, cô cảm thấy như xiềng xích vô hình siết quanh cổ mình đã được nới lỏng. Một tháng. Ba mươi ngày. Bảy trăm hai mươi giờ không phải sống trong nỗi kinh hoàng, không phải lo sợ hắn sẽ đột ngột xuất hiện ở cổng trường, không phải chịu đựng bàn tay thô bạo và con cặc đáng ghê tởm của hắn giày vò.
Không khí dường như cũng trong lành hơn. Bùi Yên hít một hơi thật sâu, lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô cảm thấy mình thực sự đang thở.
Hy vọng, thứ xa xỉ mà cô tưởng đã đánh mất, bỗng nhiên nhen nhóm trở lại. Nó không chỉ đến từ sự vắng mặt tạm thời của hắn. Nó đến từ một lá thư.
“Thầy Morris, thầy tìm em ạ?”
Bùi Yên gõ cửa văn phòng khoa nghệ thuật. Thầy Morris, vị giáo sư người Pháp với đôi mắt hiền từ, mỉm cười với cô.
“Vào đi, Bùi Yên. Thầy có tin tốt cho em đây.”
Ông đẩy một tập hồ sơ về phía cô. “Học viện Mỹ thuật Paris. Đơn xin trao đổi của em đã được sơ duyệt. Thầy đã viết thư giới thiệu, chỉ cần em bổ sung thêm vài giấy tờ nữa thôi. Nếu mọi thứ thuận lợi,” ông nháy mắt, “tháng sau, em sẽ được hít thở không khí Paris rồi.”
Trái tim Bùi Yên như muốn nổ tung. Paris!
Cô gần như bật khóc ngay tại chỗ. Đây rồi. Đây chính là lối thoát của cô. Đây là con đường sống duy nhất!
Cô không chỉ đi du học. Cô đang chạy trốn.
Cô sẽ trốn khỏi con quỷ này. Cô sẽ đến một nơi hắn không thể tìm thấy. Hắn bận rộn như vậy, quyền lực như vậy, hắn sẽ nhanh chóng quên đi một con mồi nhỏ bé như cô thôi. Hắn sẽ tìm một món đồ chơi khác. Và cô, cô sẽ được tự do. Cô sẽ được làm lại cuộc đời.
“Em… em cảm ơn thầy!” Cô cúi đầu, cố giấu đi sự vui mừng cuống cuồng trong giọng nói.
Cả buổi chiều hôm đó, Bùi Yên lâng lâng như đi trên mây. Cô đi qua Kính Hồ, nhìn mặt nước lấp lánh, và lần đầu tiên, cô thấy tương lai của mình cũng đang lấp lánh như thế.
Cô về ký túc xá, ôm khư khư tập hồ sơ như ôm cả sinh mạng. Cô phải hoàn thành nó ngay lập tức. Cô không thể để lỡ một giây nào.
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên.
Một dãy số lạ. Không phải Vệ Diễn.
Tim cô hẫng một nhịp. Một linh cảm xấu xa len lỏi vào tâm trí.
Cô run rẩy bắt máy.
“Alo?”
“Giọng nói có vẻ vui nhỉ, con mèo nhỏ của anh?”
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn quen thuộc đó như một gáo nước đá dội thẳng vào ngọn lửa hy vọng vừa nhen lên.
Bùi Yên cứng đờ người. Toàn thân cô lạnh toát.
“Anh… anh…”
“Nhớ anh đến nỗi không nói nên lời à?” Tiếng cười của hắn vang lên từ đầu dây bên kia, tàn nhẫn và thỏa mãn. “Công việc xong sớm hơn dự định. Anh vừa xuống máy bay.”
Không. Không. Không thể nào.
“Anh đang ở đâu?” Giọng cô lạc đi, đầy sợ hãi.
“Một nơi mà em biết rõ lắm.” Hắn ngừng một chút, như để thưởng thức sự hoảng loạn của cô. “Anh đang ở cổng trường. Trong chiếc Maybach của chúng ta.”
“Bụp.”
Tập hồ sơ Paris rơi xuống sàn nhà. Tờ giấy chấp nhận bay ra, nhẹ hẫng, rồi đáp xuống, giống như linh hồn vừa bị rút cạn của cô.
“Mười lăm phút,” giọng hắn ra lệnh, “để anh thấy em ở cửa xe. Nếu không, em biết hậu quả rồi đấy.”
Hắn cúp máy.
Bùi Yên vịn vào thành giường, cố gắng thở. Con quỷ đã về rồi. Lồng son của cô, cái lồng giam đã tạm thời mở ra, giờ lại đóng sập lại. Và lần này, nó còn tối tăm hơn vạn lần.
Cô nhặt tờ đơn xin du học lên, nước mắt bắt đầu rơi. Cô nhìn nó, nhìn tấm vé thông hành đến tự do của mình, rồi cô chậm rãi cất nó vào ngăn kéo, khoá lại.
Cô bước ra khỏi ký túc xá, mỗi bước chân nặng như đeo chì. Những sinh viên khác nhìn cô, cô gái xinh đẹp nhất trường, khí chất thoát tục, đang bước về phía chiếc xe sang trọng nhất đậu ở cổng. Họ ngưỡng mộ, họ ghen tị.
Họ đâu biết, cô đang bước về phía địa ngục của mình.
Cô mở cửa xe. Mùi da thuộc đắt tiền, hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính của hắn và mùi… mùi dâm dịch của chính cô đêm đó, xộc thẳng vào mũi.
Cô còn chưa kịp ngồi yên, một cánh tay thép đã vươn ra, tóm lấy cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận