Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa tối Giáng Sinh và Chiếc bánh bất ngờ

Trợ lý Sử ngập ngừng, muốn báo cáo thêm về một tin nhắn lạ nhận được lúc sáng, nhưng thấy Hoắc Tuân đã quay lưng đi thẳng ra thang máy, anh đành nuốt lời vào bụng. Thôi kệ, để mai tính. Anh nhìn theo bóng lưng vội vã của sếp, thầm thấy khó hiểu. Số điện thoại cá nhân của giám đốc rất ít người biết, vậy mà lại có tin nhắn từ một số lạ, nội dung lại chỉ là tên một cô gái “Trình Hoan”… Nghe quen quen.

Hoắc Tuân đã đặt bàn trước cả tuần tại nhà hàng vườn trên mái nổi tiếng nhất Bắc Hoài. Không gian lãng mạn, tầm nhìn bao quát cả thành phố lung linh ánh đèn. Nhạc Dư hiếm khi trang điểm cầu kỳ, vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã bị Hoắc Tuân kéo lại hôn đến phai cả màu son.

“Anh làm gì vậy…” Cô đẩy nhẹ anh ra, nhìn bộ vest chỉn chu và mái tóc được tạo kiểu tỉ mỉ của anh, bật cười trêu chọc, “Hôm nay trông bảnh bao ra phết.”

Anh không đáp, bàn tay luồn ra sau lưng cô, cảm nhận khoảng hở dưới lớp áo khoác dạ ấm áp, nhướng mày: “Hở lưng à?”

“Mình ăn trong phòng ấm mà, em không lạnh đâu. Với lại em có mặc áo khoác rồi.” Cô giải thích.

“Anh có cấm em mặc đâu,” anh véo nhẹ mũi cô, “mới nói ba từ đã xổ cả tràng rồi.”

“Bỏ tay ra, bay hết phấn nền bây giờ.” Cô nhăn mũi.

Anh cười, buông tay. Anh kéo áo khoác choàng kín người cô, ánh mắt nhìn sâu vào khuôn mặt xinh đẹp của cô đầy trìu mến: “May mà chỉ có mình anh được thấy em thế này.”

Nhạc Dư không hiểu ý anh lắm, cho đến khi bước vào không gian riêng tư được bao trọn cả tầng thượng của nhà hàng, cô mới kinh ngạc: “Anh bao cả tầng luôn đấy à?”

Anh kéo ghế cho cô ngồi xuống, cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô: “Thế giới hai người, bữa tối dưới ánh nến, chẳng phải nên như thế này sao?”

“Anh bớt học mấy câu sến súa trên mạng đi.” Miệng thì chê bai, nhưng nụ cười hạnh phúc thì không giấu được. Cô thực sự rất vui. Dù bận rộn đến mấy, vào ngày kỷ niệm của họ, Hoắc Tuân luôn dành thời gian cho cô, nhưng chưa lần nào đặc biệt và trịnh trọng như lần này. Có lẽ vì họ đã cùng nhau vượt qua cột mốc năm năm đầy thử thách.

Bữa tối diễn ra trong không khí lãng mạn và ấm cúng. Các món ăn đều do Hoắc Tuân chọn lựa kỹ lưỡng, hoàn toàn hợp khẩu vị của Nhạc Dư. Nhưng cô chỉ dám ăn lưng bụng rồi dừng lại, chiếc váy ôm sát này không cho phép cô “thả phanh”. “Em không ăn nữa đâu, lộ bụng mất.”

“Sợ gì chứ? Chỉ có mình anh thấy thôi mà.” Anh cười.

“Chính vì là anh nên em mới phải giữ hình tượng chứ!”

“Vẫn còn bánh gato nữa mà, em ăn thêm chút đi.” Anh nói rồi ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang bánh ra.

Chiếc bánh nhỏ xinh, phủ đầy bột cacao thơm lừng xuất hiện trước mặt Nhạc Dư. Cô nhìn anh nghi ngờ: “Bánh anh làm hả?” Quá hiểu người đàn ông này, dù chưa nếm thử, cô cũng đoán được tám chín phần.

Anh không hề thất vọng vì bị “bắt bài”, cười hỏi: “Thế cô giáo Nhạc có nể mặt không?”

“Nể chứ.” Cô chống cằm cười tươi. Chiếc bánh khiến cô có cảm giác như hôm nay là sinh nhật mình vậy.

“Thì hôm nay đúng là ‘sinh nhật’ của chúng ta mà.” Anh đáp lại bằng ánh mắt dịu dàng.

Dưới ánh nến lung linh, khuôn mặt cương nghị của anh trở nên mềm mại lạ thường. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Nhạc Dư: liệu có điều bất ngờ nào ẩn giấu trong chiếc bánh này không? Nếu có, cô nên phản ứng thế nào đây? Suy nghĩ viển vông khiến cô tần ngần không dám động dao cắt bánh.

Thấy vẻ mặt khác thường của cô, Hoắc Tuân lo lắng hỏi: “Sao thế em? Không khỏe à? Vậy thì đừng ăn nữa.”

Câu nói kéo Nhạc Dư về thực tại. Đúng rồi, Hoắc Tuân thực tế hơn cô nghĩ nhiều. Anh lãng mạn, nhưng sẽ không làm những chuyện sến súa như giấu nhẫn trong bánh, nhất là với tính sạch sẽ của anh. “Không phải, bánh đẹp quá, em không biết nên cắt từ đâu.” Cô vừa cảm thấy mất mát, lại vừa thấy may mắn một cách khó hiểu. Đôi khi chính cô cũng không hiểu nổi mình nữa. Luôn tự nhủ phải lý trí, nhưng lại dễ dàng rung động trước những cử chỉ của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận