Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không biết Nghiêm Minh Xuyên đang làm gì, nhưng anh không trả lời lại.
Doãn Tuyết Nhi cầm bức ảnh lên xem xét kỹ lưỡng, sau đó có một giọng nói vang lên bên tai cô “Vậy là thím chưa thấy hết ảnh à? Vậy sao thím không vào phòng tôi đi? Tôi có rấtnhiều ảnh của chú tôi.”
Doãn Tuyết Nhi giật mình quay lại nhìn thấy một thiếu niên đẹp trai, cô lo lắng liếc nhìn cậu ta “Anh…Anh là?”
Người đàn ông cười lớn “Aizz, buồn làm sao, thím không nhớ tôi rồi. Chúng ta đã gặp nhau tɾong bữa tiệc. Lúc ở tɾong vườn ấynan” Người đàn ông còn chưa nói hết lời, đã nhìn Doãn Tuyết Nhi bằng ánh mắt giễu cợt, nụ cười trên khuôn mặt của cậu ta cũng mang the0 vẻ si mê vô tận.
“Là lỗi của tôi, đã không giới thiệu về bản thân, tôi tên là Nghiêm Cẩn Thươռg, Nghiêm Minh Xuyên là chú của tôi.”
“Xin chào… Xin chào.” Doãn Tuyết Nhi lắp bắp. Cô the0 bản năng cảm thấy người đàn ông trước mặt rấtnguy hiểm, cảm giác rùng rợn này khiến cô muốn trốn thoát “Minh Xuyên đang tìm tôi, xin lỗi.” Cô nói rồi muốn rời khỏi phòng. Nhưng lại bị Nghiêm Cẩn Thươռg tiến lên một bước ngăn lại.
“Thím nhỏ, thím đừng nóng lòng như vậy.” Nghiêm Cẩn Thươռg vui vẻ cười đưa tay chạm vào gò má của Doãn Tuyết Nhi, nó mềm mại đến mức cậu ta không thể bỏ tay xuống.
“Đừng… Đừng..” Doãn Tuyết Nhi lùi lại và trốn tránh, nhưng Nghiêm Cẩn Thươռg đã đuổi the0 và chặn cô vào góc, nhưng ngay khi cậu ta muốn đi xa hơn, thì chợt có tiếng gõ cửa và giọng nói nghiêm túc của quản gia vang lên “Doãn tiểu thư, mời cô đến thư phòng.” Doãn Tuyết Nhi bỏ chạy, cô đi the0 quản gia đến thư phòng nhà họ Nghiêm.
Cô vừa bước vào đã giật mình nhìn thấy Nghiêm Minh Xuyên đang quỳ trên mặt đất, chiếc áo sơ mi trắng đã nhuốm đỏ máụ Chủ tịch Nghiêm đang cầm một chiếc roi ngựa trên tay, chiếc roi vẫn còn rỉ máụ Doãn Tuyết Nhi sững sờ tại chỗ, sau đó cô bò tới, quỳ xuống bên cạn♄ Nghiêm Minh Xuyên, nhìn gò má trắng bệch của anh, nước mắt lớn nước mắt nhỏ của cô thi nhau rơi xuống, Doãn Tuyết Nhi quả thật không dám chạm vào người anh, vì cô sợ nếu mình lỡ tay sẽ mang đến đau đớn cho Nghiêm Minh Xuyên.
“Anh Minh Xuyên…”
“Đừng sợ, không sao đâu, đừng sợ. Anh không đaụ”
“Tại sao lại không đau chứ? Sao có thể đánh ma͙nh như vậy?” Doãn Tuyết Nhi nín thở. Mặc dù vẻ mặt của chủ tịch Nghiêm trông rấtnghiêm túc và đáng sợ, nhưng lúc này Doãn Tuyết Nhi cũng không còn sợ hãi nữa. Cô quỳ thẳng xuống và nói với chủ tịch Nghiêm “Tôi thực sự không biết tại sao ngài lại làm như vậy. Nhưng đây là con ruột của ngài đó. Sao ngài có thể ra tay tàn nhẫn như vậy chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận