Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh ấy là Omega của tôi, nhưng tôi lại không thể bảo vệ tốt anh ấy (phần 5)

Nhóm Alpha dùng kỹ thuật lưỡi ra chiêu trên cơ thể của anh.

Lạc Minh bởi vì chán ghét, phẫn hận mà nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể làm gì.

Anh phản kháng thì sẽ bị đánh, anh thoáng không hợp ý những Alpha kia sẽ bị gặm cắn, xoa bóp, những cảm giác kia so với bị đầu lưỡi dơ bẩn liếm láp càng ghê tởm hơn.

Đỗ Văn Bân giơ một cái gương lên, đưa đến trước mặt anh, để anh nhìn mình trong gương.

“Nhìn xem, mày nhìn dáng vẻ bây giờ của mày xem có dâm đãng như thế nào, trước kia mày chính là dâm đãng như vậy, dâm đãng như vậy đối với tôi, còn hoang tưởng muốn tao làm thánh nhân?”

Anh trong gương hình như là có chút dâm đãng… Anh nhìn vào gương, điều chỉnh biểu cảm của mình, nhưng cho dù có điều chỉnh như thế nào vẫn giống như là một dáng vẻ thiếu đụ.

“Mày sẽ bị cưỡng hiếp, sẽ bị nhớ thương, đều là lỗi của mày, không phải sao?” Đỗ Văn Bân hỏi.

Lạc Minh muốn lắc đầu phủ định, nhưng anh không nói rõ được chính mình.

Tất cả là lỗi của anh sao?

Ngay khi đầu óc anh đang rối như to vò, lỗ đít đã bị đầu cặc quen thuộc kéo căng ra.

Lạc Minh lập tức luống cuống, cổ họng khàn cực kỳ, cũng đau cực kỳ, hô lên thành tiếng: “Không… Không được…”

Động tác của anh giãy giụa trên phạm vi lớn, bị Đỗ Văn Bân điên cuồng tát hai cái, khóe miệng chảy máu.

Trên bụng lại bị đánh một quyền, anh triệt để suy sụp, nội tạng trong cơ thể như bị đốt lên, anh sắp không chịu được nữa.

Mạnh mẽ nhắm mắt lại, lỗ tai vang lên mấy tiếng ong ong, giờ khắc này giống như đang cách tử thần thật sự rất gần, rất gần…

“Rầm!”

Cánh cửa đột nhiên bị phá vỡ.

Phần thân dưới của Lạc Minh cũng bị cạy mở tiến vào.

Anh nhìn về phía cửa, nhìn Tiêu Trạch tràn đầy khiếp sợ tuyệt vọng phẫn nộ, trong lúc nhất thời có chút luống cuống.

Tiêu Trạch vọt tới, giống như nổi điên đẩy nhóm Alpha ra ngoài, quần áo, tóc tai bị kéo đánh ngổn ngang lung tung, trên mặt, trên phần thịt được che phủ bởi quần áo đầy những vết bầm tím mới miễn cưỡng đoạt lại được Lạc Minh từ trong tay đám cầm thú dã man này.

”A Minh, đây là ai vậy? Alpha mày mới tìm được sao? Mày đói bụng nên ăn quàng sao? Đói khát đến mức ngay cả đứa bé mười mấy tuổi lông cũng không mọc đủ cũng ăn được?”

”Câm miệng!” Tiêu Trạch cao giọng mắng gã.

Tay của hắn đang run rẩy, run run rẩy rẩy vuốt ve Lạc Minh, trên tay dính máu Lạc Minh, trên người đều là vết thương, hắn không cảm thấy đau, hắn chỉ cảm thấy đau lòng muốn chết.

Tại sao lại đối xử với hắn như vậy… Tại sao lại đối với Lạc Minh như vậy… Tại sao lại đối với Omega của hắn như vậy!

Lạc Minh là Omega của hắn, là của hắn!

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận