Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông chủ đội mũ lưỡi trai không kiên nhẫn chỉ chỉ đằng sau, ngữ khí dụ dỗ: “Kìa, cậu nhóc kia mới bắn trúng tặng cho bạn gái một con rồi đó.”
Lâm Tiêu Tiêu xoay người, thấy một cô gái đang ôm con gấu lớn, cười ngọt ngào. Nam sinh đứng ở bên trái, đang ngồi xổm, giơ di động chụp ảnh.
Đã có ví dụ thành công, Lâm Tiêu Tiêu cũng tin tưởng hơn. Nàng giơ súng laser lên, nỗ lực nhắm chuẩn ——
Phanh! Phanh!Phanh!
Hai mươi phát, chỉ trúng ba cái.Lâm Tiêu Tiêu không cam lòng mà nhìn về phía Phó Hi, ngữ điệu ẩn ẩn có ý làm nũng: “Em muốn con gấu kia.”
“Được.” Phó Hi không chút nghĩ ngợi bật ra lời đáp ứng.
“Anh bắn?” Lâm Tiêu Tiêu nháy mắt tức khắc nổi lên sùng bái, không nghĩ tới Phó tổng thế nhưng hạng mục nào cũng chiến được hết sao?
“Không.””Hả?”
Dưới ánh mắt ngơ ngơ ngác ngác của Lâm Tiêu Tiêu, Phó Hi không chút hoang mang mà móc tiền từ ví ra. Chủ quầy là người từng trải, tự xưng là đã gặp đủ việc đủ người, nhìn thấy động tác này, nhanh nhẹn xua tay: “Không bán.”
Phó Hi không chút hoang mang mà rút ra một chồng, rồi lại một chồng tiền mặt.
Ông chủ nhìn thao tác lẳng lơ này của Phó Hi, hơi căng thẳng, ước lượng độ dày tập tiền, lật mặt nhanh như lật bánh tráng, cười rộ lên: “Ây dô~ tôi chưa bao giờ gặp được tuấn nam mĩ nữ như thế này, đúng là một cặp trời sinh, ngoại lệ bán cho hai vị vậy.”
Lâm Tiêu Tiêu như ý nguyện mà được ôm gấu bông, nhưng tâm lý cảm thấy có chỗ nào đó sai sai. Thú bông to lớn che khuất thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của cô.
“Có muốn anh cầm giúp không?” Phó Hi có ý muốn hỗ trợ.
“Không cần đâu.” Lâm Tiêu Tiêu khẩn trương ôm chặt thú bông vào ngực, không phải là cậy mạnh, mà đối với đồ vật mình yêu thích, cô muốn tự tay mình cầm.
Chơi một buổi sáng, bắt đầu cảm thấy có chút đói bụng, cô nhìn xung quanh: “Chúng ta đi ăn một chút đi, em muốn ăn kem……”
Lâm Tiêu Tiêu nhìn trúng một hướng, mày gắt gao nhăn lại.
“Sao vậy?” Phó Hi cúi đầu nhìn cô.
“Không có gì…… mới thấy người quen.”
Cách khoảng mười mét, có một đôi tình nhân đang đứng. Người đàn ông quần áo thường thường, tướng mạo cũng thường thường, so sánh với bên cạnh, đang kéo cánh tay hắn, cô gái xinh đẹp hơn nhiều. Cô có bộ tóc dài thẳng mềm mại rũ đến vòng eo thon, môi hồng răng trắng, có vẻ đẹp của mỹ nhân cổ điển.
Cô gái này, Lâm Tiêu Tiêu chỉ gặp qua vài lần, tết và trung thu mỗi năm. Tuy rằng không phải rất quen thuộc, nhưng khi gặp mặt, cô vẫn là sẽ thân thiết mà gọi một tiếng “Chị dâu” ——
Cô gái này tên Đinh Thi, là bạn gái đã kết giao ba năm của Lâm Bạch Thuật.
Lâm Tiêu Tiêu vẫn nhìn bọn họ, thẳng đến khi hai người đó đi khuất, bóng dáng biến mất khỏi tầm nhìn.
“Nếu anh phát hiện bạn gái của mình cùng người đàn ông khác đi công viên trò chơi, anh sẽ thế nào?” Cô hỏi.
Phó Hi hơi hơi nheo lại đôi mắt: “Em có bạn trai?”
“……” Ở thời điểm nào đó, Lâm Tiêu Tiêu vẫn rất bội phục khả năng suy nghĩ của anh. Cô bất đắc dĩ mà thở dài, kiên nhẫn giải thích: “Không phải nói chúng ta. Anh tưởng tượng xem, bạn gái cùng tên đàn ông khác đi công viên trò chơi, sau đó bị anh phát hiện, anh sẽ thế nào?”
“Không có khả năng, nữ nhân của anh không có khả năng cùng người khác yêu đương vụng trộm.”
Lâm Tiêu Tiêu nhướng mày: “Tự tin như vậy?”
Phó Hi cười trầm thấp: “Bất luận ở phương diện nào, anh đều có thể thỏa mãn em, không cần đến người đàn ông khac.” Nói lời này, anh không cường điệu bất luận cái chữ gì. Nhưng Lâm Tiêu Tiêu nghe đến hai chữ “Phương diện”, thế nhưng lại tự động bổ não liên tưởng đến bộ vị nào đó……
“Khụ khụ……” Cô làm bộ ho khan mà cúi đầu, không muốn anh thấy được thấy khuôn mặt đỏ ửng đáng yêu của mình.
Thái dương cao cao mà treo ở không trung. Phó Hi ôm lấy đôi vai mảnh khảnh, hướng bóng cây phía trước đi: “Ăn cơm trước, đừng để bị cảm nắng.”
Lâm Tiêu Tiêu mơ mơ màng màng mà bị anh mang đi, hậu tri hậu giác mà nói: “Còn có, em vẫn chưa nhận lời làm bạn gái anh đâu.”
Ngày đó, ở trên xe, Phó Hi hướng cô đưa ra yêu cầu kết giao. Cô do dự thật lâu rồi mới trả lời: “Cho em một tháng, em muốn suy xét kĩ một chút.”
Không phải đối với anh không động tâm, chỉ là…… Lâm Tiêu Tiêu có thể cảm giác anh là một người đàn ông có tính chiếm hữu rất mạnh, ở thời điểm nào đó làm cô cảm thấy sợ hãi. Chưa kể cô còn có quan hệ không rõ ràng với người đàn ông khác, cần thận trọng mà suy xét kĩ một chút, hai người có thực sự trải lòng được với nhau hay không. Tuổi của bọn họ, yêu đương rồi sẽ tiến đến hôn nhân. Bối cảnh của Phó Hi vẫn ở đó, bọn họ căn bản không cùng một giai cấp……
Phó Hi nhìn cô, trầm giọng: “Sớm muộn gì cũng sẽ là.”
Mì sợi ở công viên trò chơi, hương vị ngoài ý muốn thật khá ngon. Lâm Tiêu Tiêu ăn xong chén của mình, còn cọ cọ anh xin thử miếng cơm cà ri. Rượu đủ cơm no, cô vuốt vuốt cái bụng nhỏ căng tròn, thoả mãn thở một hơi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận