Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Giận Của Sói Hoang
Cái gật đầu miễn cưỡng của Từ Tư Nhan sau câu hỏi “Báo ơn?” của Trần Chiêu Hàn giống như một que diêm quẹt thẳng vào thùng thuốc súng. Không khí giữa hai người đặc quánh lại, nặng trĩu. Anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng vác đồ nghề, dắt cô ra bờ sông.
Anh đứng giữa dòng nước, vung chài. Từng thớ cơ bắp trên tấm lưng trần cuồn cuộn dưới nắng, rắn chắc và hoang dã. Từ Tư Nhan ngồi trên bờ, co gối, lặng lẽ quan sát. Lời đe dọa đêm qua, cái cách anh giày vò cô đến ngất lịm, và bây giờ là sự im lặng chết chóc này… Cô biết anh đang giận. Một cơn giận âm ỉ của kẻ săn mồi bị con mồi của mình phủ nhận.
Phạch!
Một con cá trắm cỏ lớn, giãy đành đạch, bị anh quăng thẳng lên bờ, rơi ngay cạnh chân cô. Nước văng tung tóe. Từ Tư Nhan giật bắn mình, la lên một tiếng rồi ngã ngửa ra bãi cỏ.
Trần Chiêu Hàn đứng đó, nước ngang hông, nhìn cô trừng trừng.
Từ Tư Nhan, sau một giây hoảng hốt, bỗng bật cười. Cái vẻ mặt cau có của anh lúc này trông thật… buồn cười. Cô vớ lấy một hòn đá cuội, ném thẳng vào anh. “Anh làm em hết hồn!”
Hòn đá ném trượt, chỉ làm nước bắn lên mặt anh. Anh không cười. Anh chỉ đưa tay quệt nước, đôi mắt vẫn không rời khỏi cô. Dòng nước sông trong vắt, ôm lấy bắp chân trắng nõn của cô, chiếc váy mỏng ướt sũng dán chặt vào da thịt, phô bày đường cong mềm mại. Anh nuốt khan.
“Lên bờ.” Giọng anh khàn khàn. “Đá cuội dưới sông lạnh lắm.”
“Em không muốn!” Sự ngang bướng chợt trỗi dậy. Anh càng ép, cô càng muốn chống đối. Cô đứng dậy, lội xuống nước, vẩy nước về phía anh. “Em thích ở đây cơ.”
“Anh nói, lên bờ.” Anh gằn giọng, bước về phía cô.
Từ Tư Nhan thấy vẻ mặt anh tối sầm lại. Cô biết mình đã chọc giận con thú. Cô cười khúc khích, xoay người chạy. “Đố anh bắt được em!”
Cô chạy chân trần, chiếc váy ướt dính vào mông, tạo nên một cảnh tượng vừa ngây thơ vừa dâm đãng. Nhưng cô làm sao chạy lại kẻ săn mồi của rừng xanh? Anh chỉ sải vài bước dài, dòng nước rẽ sang hai bên, và tóm gọn lấy cô khi cô vừa đặt chân lên bãi cỏ ven rừng.
Rầm!
Anh đè nghiến cô vào một thân cây cổ thụ. Tấm lưng trần của cô va vào vỏ cây xù xì, đau điếng. Hơi thở của cô tắc nghẹn. Thanh sắt nung nóng rực, cứng ngắc giữa hai chân anh, thúc mạnh vào bụng dưới cô qua lớp váy mỏng. Nó đang gầm gào đòi hỏi.
“Em chạy cái gì?” Anh gầm gừ, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương của cô một cách thô bạo.
“Em… em đùa thôi…”
“Đùa?” Anh cắn mạnh vào vành tai cô, khiến cô run rẩy. “Đi chân trần chạy loạn trong rừng? Em muốn tự làm mình bị thương để anh phải xót, đúng không?”
Anh cúi xuống, ánh mắt lướt qua bàn chân cô. Và anh nhìn thấy chúng. Vài vết cắt nhỏ nhưng rớm máu do đá sắc cứa vào.
Một sự tức giận vô lý bùng lên. Người đàn bà của anh. Anh nâng niu, anh giày vò, anh làm cô khóc… nhưng chỉ anh mới có quyền đó. Khu rừng này không được phép làm cô bị thương!
Anh lập tức ngồi xổm xuống, bàn tay thô ráp nâng niu bàn chân nhỏ bé, cẩn thận xem xét. “Đau không?”
“Không… một chút thôi.” Cô thấy vẻ mặt anh, đột nhiên thấy đuối lý. “Anh… anh xem xong chưa?”
Lời nói thiếu kiên nhẫn của cô lại châm thêm dầu vào lửa. Xong chưa? Anh còn chưa bắt đầu!
Trần Chiêu Hàn đứng bật dậy. Anh không nói một lời, bế thốc cô lên.
“A! Anh làm gì thế? Thả em xuống!”
Anh mặc kệ. Anh cắn lên đôi môi đang la hét của cô, một nụ hôn trừng phạt, rồi vác cô đi thẳng vào sâu trong rừng, nơi có một tảng đá lớn phẳng lì đang được mặt trời hong khô.
Anh quăng cô lên tảng đá. Anh không cởi đồ. Anh xé toạc chiếc váy ướt của cô ra.
“A Nhan… dâm đãng.” Anh thì thầm, giọng khản đặc.
Anh xé luôn chiếc quần lót ren mỏng manh, thứ mà anh mới mua cho cô. Anh ấn hai đầu gối trắng nõn của cô dạt sang hai bên, phơi bày đóa hoa sưng đỏ, ướt át của cô trước ánh mặt trời.
“Ưm… Chiêu Hàn, đừng ở đây…” Cô xấu hổ, cố khép chân lại. “Lúc nãy… lúc nãy có người giặt đồ ở gần đây…”
Sự kháng cự yếu ớt và nỗi sợ bị nhìn thấy của cô chỉ càng làm anh thêm hưng phấn.
“Kêu đi.” Anh ra lệnh, cúi xuống, liếm dọc bắp đùi non của cô. “Kêu cho họ nghe thấy. Kêu cho cả khu rừng này biết, em đang bị ai làm.”
Anh không chờ nữa. Anh giữ chặt hông cô, ưỡn người, và đâm vào.
Phập!
“A…!” Cô hét lên. Tảng đá dưới lưng cấn đau, nhưng không đau bằng cảm giác bị lấp đầy một cách đột ngột.
Anh không cho cô thời gian để thích ứng. Anh bắt đầu thúc, mạnh mẽ, dứt khoát.
“Sao… hở chút là động dục… A! Chậm thôi! Đừng… đừng đâm chỗ đó… A… Sướng… sướng chết mất!”
Cô cắn chặt môi, cố nén tiếng rên, nhưng cơ thể cô lại thành thật mà ưỡn lên đón nhận từng cú thúc trời giáng của anh. Anh vùi mặt vào cổ cô, gầm gừ như một con thú bị thương, vừa trừng phạt cô, vừa trừng phạt chính mình. Anh giận cô vì dám coi anh là một món nợ, nhưng cơ thể cô lại siết lấy anh chặt đến mức anh muốn tan chảy.
Anh đổi tư thế, vắt một chân cô lên vai mình, để anh có thể tiến vào sâu hơn.
“A Nhan… nói em là của ai… Nói!”
“Của… của anh… A… A…!”
Anh thúc điên cuồng, đâm vào nơi sâu nhất, nóng hổi nhất. Anh cảm nhận được vách thịt cô co giật kịch liệt, siết lấy đầu nấm của anh. Cô sắp bắn.
Anh gầm lên, thúc thêm vài chục cú cuối cùng, mạnh đến mức tảng đá cũng phải rung lên, rồi nổ tung bên trong cô. Anh ghim chặt cô, cảm nhận dòng tinh dịch nóng bỏng của mình hòa lẫn với dâm dịch ngọt ngào của cô, cảm nhận cô co giật dưới thân mình.
Anh đã đánh dấu cô. Một lần nữa.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận