Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời gian mang thai của Sắc Vi chính thức trở thành “cơn ác mộng ngọt ngào” của Triệu Tử Hiển. Ốm nghén khiến tính khí thất thường của Đại tiểu thư tăng lên gấp bội.
Cô trở nên cực kỳ kén ăn. Hôm nay thích ăn chua, mai lại thích ăn cay. Đang nửa đêm tự nhiên thèm phở bò, mà phải là phở bò quán ông già ở Quận 13 mới chịu. Có hôm 3 giờ sáng, cô dựng cổ hắn dậy chỉ vì thèm… kem dâu tây.
Tử Hiển không một lời than vãn. Hắn chiều cô vô điều kiện. Hắn mua về cả đống sách nấu ăn, từ món Á sang món Âu, ngày ngày nghiên cứu thực đơn cho bà bầu.
“Ghét, canh cá gì đây, tanh quá, không ăn!” Sắc Vi đẩy bát canh cá chép hắn hì hục nấu 3 tiếng đồng hồ.
“Được, không ăn canh cá. Anh đổi món khác.” Hắn kiên nhẫn bưng đi, 15 phút sau quay lại với đĩa sườn xào chua ngọt.
“Sườn gì mà to thế? Anh muốn em gãy răng à?” Cô lại nhăn nhó.
“Để anh cắt nhỏ ra cho em.” Hắn tỉ mỉ dùng dao nĩa cắt thịt thành từng miếng vuông vức, nhỏ xíu vừa miệng.
“Rau chân vịt! Em ghét rau chân vịt!”
“Ngoan nào, anh đã băm nhỏ trộn với thịt rồi, không có mùi đâu. Ăn một miếng thôi, tốt cho em bé mà.” Hắn dỗ dành cô như dỗ trẻ con 3 tuổi.
Vú Trần đứng nhìn mà lắc đầu lè lưỡi. Bà phục sát đất sự kiên nhẫn của cậu con rể này. Bà nấu ăn cả đời mà còn bị cô chủ chê lên chê xuống, vậy mà cậu ta vẫn cười tươi như hoa, không một chút bực bội.
Không chỉ nấu ăn, Tử Hiển còn kiêm luôn chức massage chân, đọc truyện cho con nghe, và là cái gối ôm di động cho vợ.
Nhưng ít ai biết, sau khi Sắc Vi ngủ say, Tử Hiển lại lặng lẽ vào thư phòng, chong đèn làm việc đến gần sáng.
Dự án với Tập đoàn V cực kỳ khó khăn. Hắn phải đọc hàng núi tài liệu, nghiên cứu luật pháp, phân tích thị trường, lập kế hoạch kinh doanh chi tiết. Hắn phải đối đầu với những đối thủ già dơ, dùng trí tuệ non trẻ để tìm ra kẽ hở, tìm ra điểm đột phá.
Thạch Quân Nghị gửi cho hắn một trợ lý đắc lực từ Duệ Sang sang hỗ trợ, nhưng người quyết định chiến lược vẫn là hắn.
Áp lực từ việc học ở trường, áp lực từ dự án tỷ đô, và áp lực chăm sóc vợ bầu khiến hắn gầy rộc đi. Khuôn mặt tuấn tú hốc hác, mắt thâm quầng. Nhưng mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy Sắc Vi và cái bụng ngày một lớn lên, hắn lại thấy tràn trề năng lượng.
Một buổi tối, Thạch phu nhân dậy đi uống nước, thấy đèn thư phòng vẫn sáng. Bà hé cửa nhìn vào, thấy con rể đang gõ máy tính lia lịa, trên bàn là ngổn ngang giấy tờ và vỏ lon cà phê.
Bà thở dài, trong lòng dâng lên một sự cảm động. Bà từng nghĩ hắn không xứng với con gái bà, nhưng giờ bà hiểu, tìm đâu ra người đàn ông thứ hai yêu Sắc Vi và hy sinh vì cô nhiều đến thế?
Sáng hôm sau, khi Tử Hiển bưng cháo yến (do hắn tự chưng) lên cho Sắc Vi, Thạch phu nhân nhìn hắn, giọng dịu dàng hơn hẳn: “Tử Hiển, con vất vả rồi. Chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng thức khuya quá.”
Tử Hiển ngẩng lên, mỉm cười rạng rỡ, nụ cười làm sáng bừng cả căn phòng: “Con không khổ đâu mẹ. Con thấy rất vui vẻ.”
Hắn nhìn sang Sắc Vi đang ăn ngon lành, ánh mắt tràn ngập yêu thương. Với hắn, nụ cười của cô là liều thuốc tăng lực tốt nhất.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận