Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bài Học Ôn Tập và Chuyến Tàu Lượn Của Kẻ Sĩ Diện
“Tốt lắm,” Từ Chính Thanh thở hắt ra, giọng anh khàn đặc đi vì dư vị của cơn cao trào. Anh vừa mới “ôn tập” cho Hứa Điềm xong ngay trên chính chiếc sô pha.
Hứa Điềm rũ rượi, hai chân mềm nhũn, vẫn còn đang run rẩy sau khi bị anh “kiểm tra bài” một cách thô bạo. Cô không ngờ “ôn tập” lại có nghĩa là anh đè ngửa cô ra, xé toạc lớp vải mỏng manh, và thúc vào cô như một con thú đói, ngay tại phòng khách. Tiếng da thịt va chạm trần trụi, tiếng rên rỉ bị anh nuốt chửng bằng những nụ hôn sâu.
“Giờ thì em đã nhớ bài chưa?” Anh cười, một nụ cười nửa thỏa mãn, nửa trêu chọc.
Hứa Điềm bĩu môi, lười biếng vùi mặt vào lồng ngực trần của anh. “Em muốn đi chơi.”
“Tuần trước anh hứa rồi,” cô ngẩng lên, đôi mắt vẫn còn mơ màng hơi nước. “Em muốn đi công viên giải trí!”
Từ Chính Thanh khựng lại. Công viên giải trí? Nơi đó đông người, và quan trọng nhất, rất gần trường. “Chúng ta…”
“Em biết!” Cô đoán được anh đang nghĩ gì. “Chúng ta sẽ đi chỗ xa thật xa, một nơi không ai biết ‘Thầy Từ’ là ai cả. Chỉ có anh và em thôi.”
Sự cám dỗ trong lời nói của cô quá lớn. Một ngày trọn vẹn không phải che giấu. Anh cúi xuống hôn lên trán cô. “Được, chiều ý em.”
Đúng như lời hứa, anh chọn một công viên giải trí ở thành phố bên cạnh. Hôm nay, anh không mặc vest, chỉ mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, trông trẻ ra cả chục tuổi. Họ nắm tay nhau đi giữa dòng người, giống như mọi cặp tình nhân bình thường khác. Hứa Điềm cảm thấy hạnh phúc như muốn nổ tung.
Cô kéo anh đến ngay hàng tàu lượn siêu tốc. “Chơi cái này đi!”
Từ Chính Thanh nhìn vòng lượn 360 độ trên cao, rồi nhìn tấm biển cảnh báo. Hứa Điềm ranh mãnh nheo mắt. “Anh già rồi, có bệnh tim không đấy?”
Anh nhếch mép, kéo cô sát vào người, thì thầm vào tai cô: “Tim anh chỉ đập loạn nhịp khi ở trên giường với em thôi. Còn cái này…” Anh liếc tấm biển cảnh báo ‘Người già và trẻ em’. “…Em mới là người nên lo. Em bé.”
“Em bé” Hứa Điềm bị kích thích, hăng hái kéo anh lên xe.
Khi con tàu lao vút xuống từ điểm cao nhất, Hứa Điềm hét lên thất thanh, nhưng không phải vì sợ, mà là vì phấn khích tột độ. Gió tạt vào mặt, lồng ngực cô như bị ép chặt, cảm giác không trọng lượng khiến mọi giác quan như bùng nổ. Tay cô bấu chặt lấy tay anh, móng tay bấm sâu vào da thịt.
Lúc trò chơi kết thúc, Hứa Điềm vẫn ngồi bất động, tóc tai rối bù. “Kích thích quá!” cô thở dốc.
Từ Chính Thanh bật cười, gỡ bàn tay đang bấu chặt của cô ra. “Em làm tay anh sắp thủng rồi này.”
Cô lè lưỡi, chìa tay ra. “Kéo em lên. Chân em… mềm nhũn cả rồi.”
Sau cơn kích động mạnh, họ tìm đến trò chơi nhẹ nhàng nhất: vòng quay ngựa gỗ. Từ Chính Thanh, một người đàn ông trưởng thành, cao lớn, đứng chen chúc giữa một đám trẻ con, kiên nhẫn nhìn cô gái nhỏ của mình cưỡi trên con ngựa gỗ, cười rạng rỡ như một đoá hoa.
Nụ cười đó quá đỗi trong sáng, quá đỗi hạnh phúc. Anh vô thức rút điện thoại ra, lưu lại khoảnh khắc ấy. Đây là Hứa Điềm của anh, thuần khiết và ngọt ngào, khác hẳn vẻ dâm đãng mời gọi của cô trên giường đêm qua. Cả hai con người đó, anh đều muốn chiếm hữu.
Khi mặt trời lặn, Hứa Điềm vẫn còn luyến tiếc. “Hôm nay vui quá! Lần sau chúng ta lại đến đây thường xuyên nhé!”
Từ Chính Thanh ôm eo cô, kéo cô vào một góc khuất, hôn sâu. “Chắc chắn rồi. Nhưng lần sau, em phải hét tên anh, không phải hét vì sợ.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận