Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vãn Vãn…”
Yến Hành cực kỳ đau lòng, cũng cực kỳ áy náy.
Vậy mà anh đã làm cho con gái khóc thành ra như này.
Từ nhỏ tới lớn, cô chưa từng đau lòng khóc thành ra như này. Cho dù lần cô về nhà gây sự, muốn tranh công ty với em trai, bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, cô cũng chưa từng khóc.
Nhưng lần này nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Cha không chăm sóc cho bạn gái của mình đi, chạy tới đây làm gì?”
Yến Phỉ Vãn qua loa lau nước mắt trên mặt, đẩy tay cha ra, chuẩn bị tiếp tục đi vào rừng.
Cô ngồi xổm quá lâu, đột ngột đứng lên, máu không chảy tới não kịp cho nên trước mắt tối sầm, cô ngã vào ngực cha.
“Vãn Vãn, Vãn Vãn…”
Yến Hành lo tới mức tɾong giọng nói có chút run lên, anh không biết nếu không có con gái anh sẽ sống như thế nào đây.
Có lẽ sẽ là bóng tối vô tận.
Yến Phỉ Vãn bình tĩnh lại, mắt trở lại bình thường, người cũng có sức sống lại, cô giãy dụa tránh khỏi lòng ngực của cha, xa lạ nói “Cha không cần lo, con không nhận được tiền thưởng sẽ không chết được đâụ À, đúng rồi, trước đó cha có nói, sau khi kết thúc chươռg trình, sẽ cho con 500.000 USD, còn tính không? Lúc cha đưa ra quyết định này đã hỏi qua ý của vợ tương lai, bạn gái hiện tại của cha là dì La chưa? Con không hy vọng tới khi con cầm tiền tɾong tay, hai người lại muốn lấy về.”
Lời nói này rơi vào tai Yến Hành khiến lòng anh như bị ai xé thành trăm mảnh vụn. Anh không cách nào chấp nhận việc con gái xem anh như người xa lạ.
“Vãn Vãn…Không phải như con nghĩ đâu, cô ấy không phải bạn gái cha. Con phải tin tưởng cha, tɾong lòng cha chỉ có mình con.”
“Thật sao?”
Yến Phỉ Vãn cảm thấy bản thân đặc biệt dễ dỗ. Nghe cha nói ‘không phải bạn gái’ đã khiến cô không thấy đau lòng nữa, còn cực kỳ vui vẻ.
Vẻ xa lạ trên mặt lúc nãy cũng thay đổi thành sự vui sướng.
“Dĩ nhiên, cha sẽ nghĩ cách để cô ấy rời đi.” Yến Hành yêu thươռg ôm con gái vào lòng ngực, nhẹ nhàng âu yếm cơ thể cô.
Cơ thể Yến Phỉ Vãn rấtmẫn cảm, huyệt dâm cũng nhanh chóng ướt đẫm.
Cô ôm cổ cha, hôn lên môi cha.
Con gái chủ động hôn anh, sao Yến Hành chịu nổi? Anh gắt gao ôm cơ thể con gái, để cặρ vú đầy đặn của cô dính sát ngực anh, đầu lưỡi dây dưa triền miên với lưỡi cô, nồng nhiệt trao nhau nụ hôn.
Tiếng thở dốc nhanh chóng bị gió đẩy đi xa.
“Vãn Vãn…Cha yêu con…”
Yến Hành một đường hôn xuống, từ môi đến cổ, xương quai xanh, cuối cùng là đầṳ vú cứng lên của cô.
“A…Cha…thật sướng…A…Đầṳ vú bị cha ngậm sướng quá…Cha dùng sức…”
“Vãn Vãn…”
Yến Hành nghe con gái kêu to quá, anh che miệng cô lại, thở dốc nói “Nhỏ giọng một chút, lỡ La Cẩm nghe được thì sao? Cha bị người ta biết mình chịch chính con gái mình cũng chẳng sao, nhưng cha không muốn con bị người đời chỉ trích, hủy hoại cuộc đời con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận