Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh sáng ban ngày tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm vạn vật. Sự âm u, tĩnh mịch của khu rừng khiến Bạch Mộc cảm thấy bất an. Nàng ngồi thu lu một mình trên xe, quấn chặt chiếc áo choàng mỏng manh, tay cầm một ngọn nến nhỏ, đôi mắt thẫn thờ nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang nhảy múa trước gió.
Bỗng nhiên, có một bàn tay to lớn, ấm áp vỗ nhẹ vào vai nàng.
Bạch Mộc giật bắn mình, suýt làm rơi cây nến. Nàng ngẩng đầu lên, để lộ nửa khuôn mặt sợ hãi dưới ánh nến lung linh.
“Cho cô này.”
Là Charles. Anh đứng đó, tay cầm một bát canh nóng hổi, khói bốc nghi ngút.
Hơi nóng từ bát canh phả vào mặt, mang theo mùi thơm của thịt gà và thảo mộc xộc vào mũi nàng. Cơn đói cồn cào bị kìm nén suốt cả ngày giờ đây trỗi dậy, dạ dày nàng quặn lên biểu tình. Nhưng bản năng cảnh giác khiến nàng do dự.
“Không cần đâu, cảm ơn anh.” Nàng lắc đầu, lí nhí từ chối. Nàng sợ… sợ trong thức ăn có thuốc mê, sợ lòng tốt của người lạ.
“Cầm lấy đi. Đây là do mấy anh em tự tay nấu đấy, ngon lắm. Bọn họ còn bỏ thêm mấy con gà rừng béo múp hôm nay vừa săn được nữa.”
Thấy sự nghi ngờ trong mắt nàng, Charles không nói nhiều. Anh ngửa cổ, húp một ngụm canh lớn “ssoạt” một tiếng, nuốt ực xuống ngon lành để chứng minh. Sau đó, anh lại đưa cái bát về phía nàng, điệu bộ cương quyết không cho phép từ chối.
“Yên tâm chưa? Không có độc đâu mà sợ.”
Khó mà từ chối sự nhiệt tình chân thành ấy, Bạch Mộc đành rụt rè đưa hai tay ra đón lấy bát canh. Hơi ấm từ cái bát đất nung truyền sang lòng bàn tay lạnh lẽo của nàng, lan tỏa khắp cơ thể, khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
“Cám ơn anh.” Bạch Mộc lí nhí cảm ơn, rồi đưa bát lên miệng, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt của thịt, vị thanh của rau củ hòa quyện, làm ấm cả lục phủ ngũ tạng nàng.
Charles ngồi xuống cạnh nàng, nhìn nàng ăn một cách ngon lành. Anh đột nhiên hỏi: “Cô… Chắc là không phải người địa phương vùng này nhỉ? Nhìn cô lạ lắm.”
Câu hỏi vô tình ấy khiến Bạch Mộc sặc canh. Nàng ho sù sụ, vội đặt bát xuống. Ký ức về những lời nói của Daisy ngày trước ùa về như thác lũ.
“Những kẻ quý tộc kia rất thích những người ngoại tộc như cô.” “Nếu đổi thành người của thôn xóm nào đó thì e là đã sớm bị ví như phù thủy rồi bị đem đi thiêu chết rồi.”
Nỗi ám ảnh về thân phận “khác loài” khiến nàng cúi gằm mặt, giọng run run chối bỏ: “Tôi… tôi không phải phù thủy. Tôi là người bình thường.”
Charles ngớ người ra một lúc, rồi bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng cả khu rừng: “Đương nhiên tôi biết cô không phải phù thủy rồi! Có bà phù thủy nào lại đi nhờ xe ngựa của lính đánh thuê lọc cọc thế này không? Nếu là phù thủy thì họ đã cưỡi chổi bay vèo cái đến nơi rồi.”
Anh nhìn vào mái tóc đen và đôi mắt đen láy của nàng, giọng trầm xuống, đầy vẻ ngưỡng mộ: “Ý tôi là… màu tóc và đôi mắt của cô thật sự rất hiếm thấy ở lục địa này. Nó đen tuyền, bí ẩn như màn đêm vậy.”
Thấy Bạch Mộc vẫn im lặng, vẻ mặt căng thẳng, Charles dứt khoát nhích lại gần hơn, chống tay vào thành xe, ghé sát mặt nàng chòng ghẹo: “Nói thật lòng nhé, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người con gái xinh đẹp rạng ngời như thế đấy. Cô đẹp hơn tất cả những tiểu thư quý tộc mà tôi từng gặp.”
Lời khen thẳng thắn, có phần thô lỗ của gã lính đánh thuê khiến vành tai Bạch Mộc đỏ bừng lên vì ngượng. Nàng ngước đôi mắt long lanh lên nhìn anh, định nói lời cảm ơn.
Nhưng ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, một cơn đau nhói dữ dội bất ngờ ập đến trong mắt phải của nàng. Nó đau buốt như thể có hàng ngàn mũi kim châm vào nhãn cầu, xoáy sâu vào tận óc.
“Á!” Bạch Mộc kêu lên, vội vàng cúi đầu, đưa tay che chặt mắt phải.
“Sao thế? Cô làm sao vậy?”
Charles hoảng hốt, vội vàng đưa tay ra định đỡ lấy nàng, xem xét tình hình.
Bạch Mộc xua xua tay, nghiêng người né tránh bàn tay thô ráp đang muốn chạm vào vai mình. Nàng thở hổn hển, cố nén cơn đau: “Tôi không sao… Chỉ là bụi bay vào mắt thôi… Hơi mệt chút.”
Nàng vội vàng dúi bát canh đã ăn dở vào tay anh, giọng gấp gáp: “Cám ơn canh của anh. Nếu không còn gì nữa thì tôi xin phép nghỉ ngơi trước đây.”
Nói xong, nàng chui tọt vào góc xe, trùm chăn kín mít, quay lưng lại với anh.
Charles cầm cái bát đứng ngẩn ngơ một lúc, gãi gãi đầu khó hiểu. Anh định hỏi thêm nhưng thấy nàng đã nằm im nên đành thôi, lủi thủi cầm bát đi về phía đống lửa.
Ngay khi anh ta vừa đi khuất, cơn đau trong mắt Bạch Mộc cũng từ từ dịu đi rồi biến mất hẳn, như chưa từng xuất hiện. Nàng thở phào, dụi dụi khóe mắt nóng hổi, lòng đầy nghi hoặc nhưng quá mệt mỏi để suy nghĩ thêm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận