Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bình minh trên da thịt
Thư Tâm tỉnh dậy khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ rèm, cắt một vệt sáng mỏng lên tấm thảm lông dày. Toàn thân cô rã rời, một cảm giác đau nhức ngọt ngào lan tỏa từ thắt lưng xuống tận bắp chân. Đây không phải là chiếc giường của cô, cũng không phải không khí quen thuộc trong căn nhà trọ.
Không khí đặc quánh mùi của Lăng Thiệu.
Cô cử động nhẹ, và nhận ra anh không ngủ. Anh đang nằm nghiêng, chống một tay lên đầu, và nhìn cô. Đôi mắt anh trong buổi sớm, không còn vẻ cuồng dại của đêm qua, mà sâu thẳm, tĩnh lặng một cách đáng sợ.
“Em tỉnh rồi.” Giọng anh khàn đặc.
Gương mặt Thư Tâm nóng bừng lên khi ký ức ùa về. Cuộc cãi vã với Lý Đức Hải, tiếng khóc nức nở của chính mình, và rồi… sự xuất hiện của anh.
“Lăng Thiệu…” cô thì thầm, kéo chăn che đi khuôn ngực trần vẫn còn hằn dấu hôn của anh. “Em… tối qua… em…”
“Suỵt.” Anh đặt ngón tay lên môi cô. “Em mệt rồi. Dậy nổi không? Anh đưa em đi tắm.”
Anh không nói về Lý Đức Hải. Không một lời. Như thể gã đàn ông đó chưa từng tồn tại, như thể cuộc gọi và chuyến đi đột ngột về quê chỉ là một cơn ác mộng mà cô vừa trải qua.
Anh bế cô lên. Cơ thể trần trụi của cô hoàn toàn phơi bày trước mắt anh. Anh bế cô vào phòng tắm, nơi còn lớn hơn cả phòng ngủ của cô ở nhà. Anh đặt cô ngồi lên thành bồn tắm bằng đá cẩm thạch, rồi xả nước ấm.
Hơi nước nóng bốc lên mờ ảo.
“Em… em tự làm được.” Cô xấu hổ, cố gắng che thân mình.
“Đừng động,” anh ra lệnh, nhưng giọng lại dịu dàng.
Lăng Thiệu lấy một chiếc khăn mềm, nhúng vào nước ấm, và bắt đầu lau người cho cô. Anh lau tỉ mỉ, như một nghệ nhân đang trân trọng tác phẩm của mình. Anh lau đi những vệt nước mắt khô trên má, lau đi mùi mồ hôi của đêm qua, lau đi cả những dấu vết còn sót lại của cuộc hôn nhân cũ.
Động tác của anh mang một sự thành kính kỳ lạ. Đây không phải là một màn dạo đầu. Đây là một nghi thức. Anh đang “thanh tẩy” cô.
Khi bàn tay anh lướt qua eo, qua bụng dưới, Thư Tâm run rẩy. Hơi thở của anh phả trên da cô.
“Thư Tâm,” anh thì thầm, “Em còn dấu vết của nó.”
Cô không hiểu, cho đến khi anh cúi xuống. Anh dùng môi mình, chậm rãi, liếm sạch những tinh dịch còn sót lại của chính anh từ đêm qua. Anh không vội vã, anh thưởng thức, như thể đó là mật ngọt.
“A…” Thư Tâm ngửa cổ ra sau, tay bấu chặt vào thành bồn. Sự sỉ nhục và khoái cảm hòa làm một.
Anh ngẩng lên, đôi mắt sâu thẳm. “Giờ thì sạch rồi. Chỉ còn lại mùi của anh.”
Anh bế cô vào bồn nước ấm. Nước bao bọc lấy cô, nhưng không ấm bằng lồng ngực anh khi anh cũng bước vào, ôm cô từ phía sau.
Dương vật đã cương cứng của anh thúc nhẹ vào mông cô.
“Em vẫn còn nợ anh,” anh thì thầm, “Em nói dối anh. Em nói em về thăm ‘chồng’.”
Anh cắn nhẹ vào vành tai cô. “Phạt em thế nào đây?”
Thư Tâm quay lại, trong làn hơi nước mờ mịt, cô chủ động hôn anh. Cô biết anh muốn gì, và chính cô cũng cần nó. Cô cần sự xác nhận rằng đây là thực tại.
“Lăng Thiệu…” cô vòng tay qua cổ anh, để cơ thể mình trượt xuống trong nước, “Làm em quên đi… Làm em quên hết đi…”
Anh hiểu ý cô. Anh nhấc một chân cô lên, gác lên thành bồn. Trong làn nước ấm áp, anh chậm rãi tiến vào. Không có sự thô bạo của đêm qua, chỉ có sự chiếm hữu sâu sắc, chắc chắn.
Mỗi một cú thúc của anh đều như một lời khẳng định: Em là của anh.
Cô không còn là cô Thư Tâm của ngày hôm qua nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận