Chương 460

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 460

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trà Xanh Đánh Không Lại Thì Châm Ngòi Ly Gián?
Bùi Uyên: “? Em không bị thương đấy chứ? Tài xế của em đâu?”
“Em còn có thể bị thương gì chứ?!” Cô chất vấn: “Rốt cuộc anh đã nói cái gì với Thẩm Chước Ngôn?”
Bùi Uyên im lặng một lát, hít sâu một hơi, ý tứ sâu xa nói: “Sở Sở, anh cho rằng Thẩm Chước Ngôn không thể gánh vác trách nhiệm của một vệ sĩ, vừa rồi có người gửi đến cho anh một video, anh xem thì thấy chú của Thẩm Chước Ngôn, Thẩm Thác đến tìm cậu ta, bản thân Thẩm Chước Ngôn là một vệ sĩ lại tự mang phiền phức, anh sợ em sẽ bị thương.”
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Vậy anh băn khoăn chuyện đó có thể nói với em một câu, chúng ta có thể bàn bạc mà, vì sao lại đuổi thẳng Thẩm Chước Ngôn đi?”
Bùi Uyên nghẹn họng, giọng điệu mềm mỏng giải thích với cô: “Được, là anh không tốt, em đừng giận anh, là do anh quá mức võ đoán không bàn bạc với em, nhưng anh cũng là sợ em giữ lại Thẩm Chước Ngôn mà.”
Thái độ của cô rất kiên quyết: “Đúng vậy, em chính là muốn giữ lại Thẩm Chước Ngôn, ngoại trừ Thẩm Chước Ngôn ai em cũng không cần, bởi vì nhân phẩm của cậu ấy tốt, lại là người đứng đầu cuộc tuyển chọn vệ sĩ, em đưa hành trình của em cho cậu ấy, em thực sự rất yên tâm!”
Hô hấp của Thẩm Chước Ngôn bị nghẹn lại, không nghĩ tới cô coi khen mình như vậy, vội vàng cụp mắt che lấp sự vui mừng của bản thân.
Bùi Uyên bên kia điện thoại lại giống như bị kích thích, một hơi hỏi ra vài câu hỏi: “Còn anh thì sao? Anh không tốt hả? Em khen người khác ở trước mặt anh? Em còn muốn giữ lại Thẩm Chước Ngôn hay không?”
Bùi Uyên bình tĩnh uy hiếp cô: “Kiều Sở Sở, em thử khen cậu ta một câu nữa xem, anh sẽ khiến cho cậu ta thật sự cút đi.”
Kiều Sở Sở: “… Em chỉ là nói với anh về năng lực làm vệ sĩ chuyên nghiệp của Thẩm Chước Ngôn.”
Thái độ của Bùi Uyên dịu đi: “Làm như vậy với em cũng là xuất phát từ lo lắng cho em, em có biết lúc anh xem video có bao nhiêu sốt ruột không?”
Ấn đường cô nhíu lại, rốt cục phát hiện trọng điểm: “Video? Video gì cơ?”
“Chính là video xe của em bị người ta bao vây.” Bùi Uyên giải thích: “Anh xem thấy Thẩm Chước Ngôn đánh nhau với bọn họ, để anh gửi cho em.”
Kiều Sở Sở mở video của Bùi Uyên.
Video quay rất rõ ràng.
Nhưng không có tiếng ồn của dòng xe cộ.
Dường như là đã bị xử lý âm thanh.
Cô cảm thấy góc quay này rất kỳ quái, giống như cố ý sắp xếp bao vây cô lại, quay video cho Bùi Uyên xem.
Bùi Uyên cũng nói: “Người gửi là người lạ, anh cũng biết người này nhất định là không có ý tốt, nhưng Thẩm Chước Ngôn quả thật là trêu chọc thị phi, anh không thể để em mạo hiểm, cho nên lúc bảo Thẩm Chước Ngôn rời đi anh cũng đã định tìm người khác thay vào.”
Kiều Sở Sở cắn môi dưới, cẩn thận nhìn chằm chằm hình ảnh trên điện thoại di động: “Người này chắc chắn là muốn châm ngòi ly gián.”
Nghĩ một lúc, một tia sáng lóe lên trong đầu cô: “Em biết là ai quay video rồi!”
Kiều Sở Sở hấp tấp ngồi lên xe điện: “Em đi tìm anh ta!”
Bùi Uyên: “?”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Kiều Sở Sở ngắt điện thoại, vỗ vỗ lên yên xe, nói với Thẩm Chước Ngôn: “Cậu mau lên đi!”
Thẩm Chước Ngôn ngẩn ra, chạy đến phía sau cô ngoan ngoãn ngồi xuống.
Kiều Sở Sở khởi động xe điện, rất không vui nhắc lại cho anh ta: “Cậu là vệ sĩ của tôi, mọi chuyện đều phải lấy tôi làm việc chính, về sau không được phát sinh loại chuyện này nữa.”
Anh ta ngoan ngoãn gật đầu, cảm giác kích động khi thấy cô đuổi theo còn quanh quẩn trong lòng, ngượng ngùng hỏi: “Làm sao cậu phát hiện được vậy?”
Kiều Sở Sở hừ hừ ngân nga: “Cậu nói cậu đi tìm bạn, tôi cẩn thận nghĩ lại, cậu không có bạn bè, là biết cậu nói dối.”
Thẩm Chước Ngôn ngẩn ra.
Kiều Sở Sở quay đầu lại nhìn anh ta: “Bạn bè của cậu chỉ có một mình tôi, đúng không?”
Trong ánh mắt của Thẩm Chước Ngôn phát ra ánh sáng nhỏ vụn, bàn tay phía sau thật cẩn thận bắt lấy góc áo của cô: “Ừm, cậu hiểu tôi thật đấy.”
Cô đắc ý ngẩng đầu lên: “Chính xác! Cái khác không nói, tôi đây trời sinh khả năng quan sát rất tốt! Nếu không lúc trước tôi cũng sẽ không để ý đến không ai muốn ngồi cùng bàn với cậu, chủ động mời cậu ngồi cùng bàn với tôi.”
Thẩm Chước Ngôn nhớ tới một màn kia, nhịn không được cười rộ lên: “Chuyện vui vẻ thứ hai trong cuộc đời này của tôi, chính là làm bạn cùng bàn với cậu.”
Kiều Sở Sở tò mò: “Vậy chuyện vui vẻ nhất thì sao?”
“Có thể sớm chiều ở chung với cậu giống như bây giờ.” Giọng nói của Thẩm Chước Ngôn chìm trong tiếng động cơ xe: “Một ngày hai mươi tư giờ không dứt luôn luôn ở bên cạnh cậu, chính là chuyện khiến tôi vui vẻ nhất.”
Kiều Sở Sở không nghe thấy, biểu cảm dần dần trở nên nghiêm túc: “Sắp tới rồi, tôi phải hỏi ngài Diệp này cho rõ rốt cuộc sao lại thế này!”
Thẩm Chước Ngôn hoàn hồn, cẩn thận gật đầu: “Được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận