Chương 461

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 461

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Phải Tôi, Làm Sao Lại Là Tôi Được
Quý Yến Xuyên nhàm chán đứng ở ven đường, nhìn phía trước mắt.
Thật là.
Thật vất vả mới đuổi được Thẩm Chước Ngôn đi, Kiều Sở Sở ngược lại còn đuổi theo.
Một tên vệ sĩ quèn có gì đáng giá để mà đuổi theo chứ.
Anh ta đưa mắt nhìn lại, đã thấy Kiều Sở Sở gấp gáp gào thét chạy xe điện phóng đến chỗ anh ta.
Ngồi sau cô còn có Thẩm Chước Ngôn.
Quý Yến Xuyên đầu tiên là ngẩn ra, rồi lại vội vàng nở nụ cười hướng về phía cô: “Cô Kiều!”
Kiều Sở Sở đạp phanh lại, từ trên xe nhảy xuống, hùng hổ đi đến trước mặt anh ta: “Đoạn video gửi cho anh trai tôi là anh quay phải không?”
Quý Yến Xuyên ngẩn ra, thề thốt phủ nhận: “Không phải tôi, làm sao lại là tôi được?”
Sắc mặt cô thay đổi, ngón tay chỉ anh ta: “Ha! Tôi quả nhiên bắt quả tang được anh, tôi còn chưa nói là video gì, anh đã vội vàng phủ nhận, còn nói không phải anh!”
Người bình thường nghe được chuyện oan uổng mình không biết, phản ứng đầu tiên chính là ngơ ngác.
Ít nhất cũng phải hỏi một câu video gì!
Nhưng người này mở miệng đã nói không phải anh ta!
Quả thực chính là một tên ngốc, hãm hại người ta còn không có đầu óc!
Quý Yến Xuyên không biết làm sao lui về phía sau vài bước, cứng họng: “Thực, thực sự không phải tôi! Oan cho tôi quá, cô làm sao có thể nghi ngờ đến tôi?”
Trong lòng anh ta sợ gần chết.
Sao cô biết được là anh ta?
Anh ta che ngực, làm ra bộ dạng móc tim móc phổi thật thà nói: “Tôi không biết video gì cả, cô nghĩ oan cho tôi rồi.”
Kiều Sở Sở cười lạnh: “Được, anh cứ phủ nhận đi, tôi nói cho anh biết, tôi đây trước kia cũng là trà xanh.”
Quý Yến Xuyên: “?”
Vẻ mặt cô nghiêm nghị, cũng không muốn cho anh ta cơ hội ngụy biện: “Tôi mặc kệ hai mẹ con anh rốt cuộc có mục đích gì, về sau chúng ta tuyệt giao, các người đừng tới gần tôi, tôi cũng sẽ không tới gần anh, tôi nói rất rõ ràng, vui lòng không đến quấy rầy tôi nữa!”
Mặt Quý Yến Xuyên biến sắc, bắt lấy tay cô: “Cô Kiều.”
Kiều Sở Sở dùng sức tránh thoát!
Quý Yến Xuyên bị đánh vào kính râm, kính râm bị lệch sang một bên!
Sắc mặt anh ta thay đổi, hoảng hốt đeo lại kính râm!
Thẩm Chước Ngôn đứng đối diện anh ta cũng thấy rõ ràng, mặt phút chốc trầm xuống: “Quý Yến Xuyên?!”
Kiều Sở Sở ngẩn ra, nhìn về phía Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên lật đật bụm lấy kính râm, xoay người đi.
Cô chắn trước mặt anh ta, nâng tay gẩy ra: “Nào, đừng có che che dấu dấu nữa, để cho tôi nhìn xem bản mặt anh!”
Quý Yến Xuyên liên tục lui về phía sau: “Tôi không phải Quý Yến Xuyên, tôi không phải!”
Cô hung hăng kéo kính râm của anh ta xuống, lộ ra bộ mặt vốn có của anh ta, trợn tròn mắt: “Quý Yến Xuyên? Quả thật là anh! Anh thế mà lại thay đổi thân phận lừa tôi!”
Quý Yến Xuyên im miệng không nói, cảm giác giống như bị lột hết quần áo, có loại xấu hổ không chỗ trốn.
Anh ta chỉ còn nước kéo khẩu trang xuống dưới cằm, lộ ra toàn bộ khuôn mặt của anh ta, vẻ mặt cứng ngắc mà nặng nề: “Đúng vậy, là tôi.”
Kiều Sở Sở đưa tay kéo khẩu trang của anh ta lên.
Quý Yến Xuyên: “?”
Anh ta kéo xuống dưới.
Kiều Sở Sở kéo lên.
Anh ta lại kéo xuống dưới!
Kiều Sở Sở lại kéo lên cho anh ta!
“Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh!”
Quý Yến Xuyên: “…”
Lông mày anh ta nhíu chặt, như là một con cún nhỏ bị thương, đôi mắt đầy trông mong nhìn cô.
Kiều Sở Sở bị vẻ mặt này của anh ta làm cho ghê tởm: “Rõ ràng châm ngòi ly gián chính là anh, người muốn làm cho anh trai tôi đuổi Thẩm Chước Ngôn đi cũng là anh, vì sao anh còn có thể bày ra bộ dạng điềm đạm đáng yêu đó hả?”
Quý Yến Xuyên nghẹn cứng, cứng cổ không biết mình sai: “Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cô thôi, cô ngẫm lại xem, Thẩm Chước Ngôn ngay cả cái loại chuyện này đều có thể làm, ngộ nhỡ cậu ta làm cô bị thương thì sao?”
Kiều Sở Sở híp mắt hỏi lại: “Người nhà họ Thẩm có phải do anh gọi tới không?”
Quý Yến Xuyên mạnh miệng: “Không phải, là Thẩm Chước Ngôn tự mình trêu chọc phiền toái, không liên quan gì đến tôi.”
Kiều Sở Sở không nói chuyện.
Cô bình tĩnh nhìn anh ta.
Quý Yến Xuyên bị cô trừng mắt đến chột dạ, từ từ cúi đầu, tránh đi ánh nhìn chăm chú của cô.
Bên môi cô bật ra một tiếng cười lạnh: “Quý Yến Xuyên, anh là trà xanh châm ngòi ly gián đầu tiên mà tôi thấy.”
Hạ Tuyết Thuần cũng chưa từng châm ngòi ly gián.

Bình luận (0)

Để lại bình luận