Chương 461

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 461

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhìn đứa trẻ bị ánh trăng sáng của chồng cũ giữ lại trong viện nghiên cứu? Hứng thú? Suy luận ai cứu đứa bé thì người đó chính là ba? (phần 3)
”Xem xong chưa?” Đột nhiên Diệp Tử Ngung đứng lên.
Tô Mộc sửng sốt, vội vàng gật đầu, dù rằng cậu cảm thấy thời gian ở bên cạnh đứa bé mới vừa rồi cũng chỉ như một cái chớp mắt, nhưng ở trước mặt Diệp Tử Ngung, cậu cũng rất khó để nói ra được câu trả lời phủ định.
”Vậy cậu theo tôi ra ngoài lấy một ống máu.” Diệp Tử Ngung đi trước mặt, lúc ra cửa lại giống như chợt nhớ tới chuyện gì đó.
”Đứa bé này là con của cậu?”
”Hả? Đúng vậy.” Tô Mộc gât đầu, mặc dù cậu cũng không biết mục đích lấy máu là gì, nhưng cậu vẫn có lòng tin với tinh thần chuyên nghiệp đối với Diệp Tử Ngung của căn cứ mà ngoan ngoãn gật đầu một cái.
”Nếu như cậu lo lắng cho con mình thì có thể ở lại.” Diệp Tử Ngung nói ra một câu, khiến tất cả các nhân viên nghiên cứu trong tòa nhà cũng không khỏi há hốc mồm.
Dẫu sao có rất nhiều nhân viên nghiên cứu cũng mang theo người nhà đến tòa nhà nghiên cứu, nhưng bọn họ ở trong tòa nhà nghiên cứu, Diệp Tử Ngung tuyệt đối không cho phép bọn họ đưa người nhà đến tòa nhà nghiên cứu, thế nên có rất nhiều gia đình của những nhân viên nghiên cứu đều sống ở bên khu D, dựa vào điểm số của nghiên cứu viên để miễn cưỡng duy trì sinh hoạt, nhưng Diệp Tử Ngung chưa từng một lần khai ân.
Mà bây giờ lại phá lệ cho phép Tô Mộc vào ở trong tòa nhà nghiên cứu.
”Tôi… Tôi hỏi Tề Dục một chút…” Gương mặt của Tô Mộc có hơi đỏ, nghĩ đến một ít chuyện khiến cậu không khỏi cảm thấy xấu hổ, thật ra đứa bé có thể sống được là vì cậu đã đồng ý với yêu cầu của Tề Dục, quyền sống tự do của cậu nằm ngay tại trong tay của Tề Dục.
”Tại sao phải hỏi cậu ta?” Khả năng tính toán của Diệp Tử Ngung rất mạnh, nhưng có một số phương diện anh hoàn toàn không hiểu được, nhất thời không rõ ràng.
Nhìn ánh mắt không mang bất kỳ sắc thái nào của Diệp Tử Ngung, Tô Mộc bỗng sững sờ tại chỗ, không biết nên nói thế nào mới phải.
Không có cách nào có thể đặt những chuyện ngổn ngang của mình lên bàn trước mặt người khác để nói, nhất là trước mặt một nhân viên nghiên cứu khoa học cực kỳ ưu tú trong mắt Tô Mộc.
Cậu đứng cứng ngắc tại chỗ, một hồi lâu sau mới lắc đầu.
”Chỉ cần cậu muốn, cậu có thể ở lại nơi này.” Diệp Tử Ngung cầm ống tiêm bước tới, dùng bông gòn tẩm cồn sát trùng lau sạch nơi chuẩn bị lấy máu.
Cồn bay hơi mang đến cảm giác lành lạnh, Tô Mộc theo bản năng khẽ nhíu mày, khẩn trương muốn rụt cánh tay về.
Có điều cậu lập tức ý thức được hành động này không ổn, thân thể càng trở nên cứng ngắc hơn, Diệp Tử Ngung đang dở ống tiêm ra cũng không nhịn được mà chú ý đến sự biến hóa của mỗi một động tác trên người Tô Mộc, hơn nữa còn cảm thấy cực kỳ thú vị, thú vị hơn cả những nghiên cứu của anh.
Sau khi tháo nắp ống tiêm ra, Diệp Tử Ngung điều chỉnh một chút rồi cầm ống tiêm bước tới.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận