Chương 462

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 462

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bây Giờ Tôi Sợ Lắm
Anh ta là người đầu tiên.
Cô xoay người bước đi.
Quý Yến Xuyên lại bắt lấy tay cô: “Chờ một chút!”
Kiều Sở Sở trở tay tránh đi: “Anh còn chưa xong hả?!”
Quý Yến Xuyên lui về phía sau vài bước, ngược lại tủi thân: “Sao cô lại chán ghét tôi như vậy! Chỉ bởi vì lúc tôi có vợ chưa cưới còn cùng người phụ nữ khác ôm ấp sao? Vậy cũng không được sao? Lâm Thanh còn chưa nói cái gì đâu!”
Kiều Sở Sở tức đến bật cười, vừa định mắng anh ta, điện thoại lại báo có hai tin nhắn đến.
Tề Tiểu Giai: “Hạ Tuyết Thuần được thả ra rồi, bởi vì không có đủ chứng cứ, tên côn đồ giúp kia sống chết nói không phải Hạ Tuyết Thuần sắp xếp hắn ta mai phục trong nhà tôi, Hạ Tuyết Thuần không biết gì hết.”
“Bây giờ tôi sợ lắm…Tôi không biết cô ta có thể lại đến trả thù tôi hay không, tôi sợ lúc tôi về đến nhà, bọn họ sẽ không phải cưỡng gian tôi nữa, mà là giết tôi luôn.”
Biểu cảm của cô đột nhiên trở nên nghiêm trọng, xoay người bước đi.
Quý Yến Xuyên chắn đến trước mặt cô không cho đi: “Tôi không rõ rốt cuộc vì sao cô ghét tôi như vậy, đến cùng tôi đã làm sai cái gì?”
Thẩm Chước Ngôn ngăn anh ta lại, thấp giọng cảnh cáo: “Không được đến gần!”
Quý Yến Xuyên không phục, còn muốn đến gần Kiều Sở Sở: “Thái độ của tôi đối với cô chỉ là kém một chút, tôi chỉ là tìm người sỉ nhục cô, nhưng tôi đã giải thích với cô rồi mà! Tôi nhận sai với cô còn không được sao? Cô muốn cái gì cô có thể nói với tôi, tôi sẽ dùng hết khả năng của mình bồi thường cho cô có được không?”
Thẩm Chước Ngôn càng nghe mặt càng đen, hung hăng nghiến chặt răng hàm, rất muốn cho anh ta một đấm.
Quý Yến Xuyên hồn nhiên không biết, nghển cổ họng gọi to: “Kiều Sở Sở rốt cuộc thế nào cô mới có thể tha thứ cho tôi?”
Kiều Sở Sở cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn về phía anh ta: “Vì sao anh lại muốn tôi tha thứ cho anh? Anh thích tôi?”
Quý Yến Xuyên sửng sốt, lớn tiếng phủ nhận: “Tôi làm sao có thể thích người như cô chứ? Chỉ là cả đời tôi chưa từng bị người ta chán ghét, tôi muốn cô không ghét tôi nữa, sự chán ghét của cô làm cho tôi không thoải mái!”
Nét mặt cô lạnh lùng: “Nếu không thích tôi, vậy tôi đây tha thứ có quan trọng không? Anh cho là anh mua đồ vật này nọ có thể lấy lòng tôi, nhưng anh có từng nghĩ tới, gia thế hai chúng ta tương đương nhau, anh mua được chẳng lẽ tôi không mua được? Anh bồi thường như này tính là bồi thường cái gì?”
Quý Yến Xuyên sợ sệt, há to miệng, đúng là không biết nên nói cái gì.
Kiều Sở Sở lập tức lên xe: “Giả làm người xa lạ tiếp cận tôi, còn lừa tôi rằng anh họ Diệp, anh thật đúng là giẻ rách, bây giờ tôi không có thời gian để lãng phí với anh.”
Quý Yến Xuyên giận không chỗ trút, gân cổ lên gào với Kiều Sở Sở đang lái xe rời đi: “Cô đối với người đàn ông khác có thể chạy xe điện đuổi theo, đối với tôi lại không có thời gian để lãng phí, rồi sẽ có một ngày tôi đây khiến cô phải lái xe điện đuổi theo tôi!”
Vệ sĩ của anh ta đi đến bên cạnh anh ta, cạn lời nói: “Vì sao nhất định phải lái xe điện vậy cậu chủ, cậu không chút nào mong muốn, khiến cho cô ta phải dùng chân đuổi theo sao?”
Quý Yến Xuyên nhảy dựng lên đấm cho vệ sĩ bụp bụp mấy cái: “Câm miệng câm miệng câm miệng!”
Vệ sĩ: “…Được thôi cậu chủ.”
Quý Yến Xuyên bừng bừng lửa giận lên xe: “Đuổi theo! Tôi muốn nhìn xem cô ta lại muốn đi tìm người đàn ông nào!”
Vệ sĩ: “Được, cậu chủ.”

Bên kia Kiều Sở Sở gọi điện thoại cho Tề Tiểu Giai: “Cô nhận được tiền chưa?”
Giọng nói của Tề Tiểu Giai đều run rẩy: “Tôi nhận được rồi.”
Cô nói: “Vậy cô có bạn bè thân thích gì đó quan hệ tốt không? Có thể cho cô ở nhờ một lúc?”
Tề Tiểu Giai rầu rĩ ừ một tiếng: “Tôi có ông bà ngoại, Hạ Tuyết Thuần chưa từng gặp, tôi có thể đi tìm bọn họ, nhưng mà cha mẹ tôi còn ở trong bệnh viện.”
Kiều Sở Sở mở điện thoại lên, nhắn tin cho Vi Sinh Lẫm, định bụng mượn vài người trong tay anh ta hỗ trợ: “Giờ tôi tìm người hộ tống cô đến nhà ông bà ngoại, cha mẹ cô ở bệnh viện cô không cần lo lắng, tôi cũng sẽ tìm người giúp chăm sóc, dù sao bọn họ ở trong phòng ICU, không có ai trà trộn vào được.”
Tề Tiểu Giai nhẹ nhàng thở ra: “Cảm ơn cô.”
Nhưng cô ta cũng rất áy náy: “Xin lỗi, tôi không đập chết được Hạ Tuyết Thuần.”
Kiều Sở Sở không thèm để ý: “Vốn cũng không muốn đập chết, cô ta lại không ngốc, nếu đã muốn làm loại chuyện này, nhất định cũng là chuẩn bị chu toàn.”
Hơn nữa bây giờ đã tốt rồi, số mệnh nữ chính chuyển dời đến trên đầu cô, Hạ Tuyết Thuần không gây nổi sóng gió gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận