Chương 462

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 462

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhìn đứa trẻ bị ánh trăng sáng của chồng cũ giữ lại trong viện nghiên cứu? Hứng thú? Suy luận ai cứu đứa bé thì người đó chính là ba? (phần 4)
Anh phát hiện anh đến càng gần thì cả người Tô Mộc dường như càng trở nên cương cứng, cho đến khi anh đứng bên cạnh Tô Mộc, Tô Mộc đã nhắm chặt hai mắt lại, dường như hoàn toàn không biết có người đang đứng bên cạnh mình.
Khóe miệng khẽ cong cong, Diệp Tử Ngung đã lâu không cảm thấy vui vẻ, hay nên nói là tâm trạng vui vẻ, thậm chí anh còn cố ý kéo dài thời gian, cầm ống tiêm đứng bên cạnh thật lâu, cứ như vậy mà cẩn thận đánh giá từng chuyển động thay đổi trên người của Tô Mộc, căn bản không có ý định ra tay.
Cho đến khi Tô Mộc cảm thấy có chỗ không đúng, cẩn thận mở mắt ra, lúc này mới phát hiện Diệp Tử Ngung đang đứng bên cạnh mình.
”Giáo… Giáo sư Diệp?” Tô Mộc có chút kỳ quài, đến nỗi ngay cả cảm giác căng thẳng sắp bị kim tiêm đâm vào người cũng hòa hoãn đi.
”Hôm nay chúng ta tới đây thôi.” Diệp Tử Ngung lại cầm ống tiêm trở về: ”Buổi trưa cậu có thời gian thì có thể chuyển tới, không có phòng để ở nhưng cậu có thể ở trong phòng làm việc của tôi, là phòng làm việc lần trước cậu và Tề Dục đã đến, bình thường tôi cũng không dùng tới.”
Diệp Tử Ngung hiếm khi nói một đoạn rất dài.
”Nhưng tôi không thể tự quyết định được…” Tô Mộc nói xong liền cảm thấy trong tim mình truyền đến một cảm giác khổ sở.
”Cậu bị Tề Dục hạn chế?” Diệp Tử Ngung ném ống tiêm vào chiếc hộp đựng đồ vật sắc nhọn, khẽ cau mày.
”Không phải, chẳng qua là vì lúc ấy tôi muốn cứu đứa bé, nên đáp ứng với anh ta…” Tô Mộc khó khăn mở miệng, thế nên lời nói cũng mơ hồ.
”Bây giờ đứa bé đang ở chỗ của tôi, là tôi cứu nó, chuyện cậu phải làm không phải là đáp ứng cậu ta, mà là đáp ứng tôi.” Diệp Tử Ngung rất thản nhiên nghiêm túc chỉ ra chỗ sơ hở trong suy luận, dù rằng anh cũng không biết đáp ứng là đáp ứng cái gì.
Nhưng điều mà anh không biết rằng suy luận giữa người và người đôi lúc cũng không phải hoàn toàn giống nhau.
Tô Mộc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Tử Ngung, hai người chỉ bình tĩnh đối mặt với nhau như vậy hồi lâu, Diệp Tử Ngung đối với suy luận của mình tất nhiên sẽ không cảm thấy có chỗ nào sơ hở, thế nên anh cũng không hề né tránh, cuối cùng người đầu tiên dời ánh mắt đi đương nhiên là Tô Mộc.
”Ngài nói đúng…” Giọng Tô Mộc có chút khàn khàn, vẻ mặt trong lúc nói chuyện với Diệp Tử Ngung bỗng có chút kỳ quái khó hiểu, cậu không biết rốt cuộc Diệp Tử Ngung có biết lời cậu nói là có ý gì hay không, rốt cuộc là vì không biết, thế nên mới nói như vậy, hay là biết rồi mà vẫn…
Cuộc trò chuyện của hai người rơi vào sương mù nhưng vẫn đạt được sự nhất trí, chỉ có thể nói là sự đa dạng của giao tiếp.
Mà đám người Tề Dục ở bên này chờ một hồi lại trực tiếp bị giáo sư Diệp phái người đuổi ra khỏi cửa, mà hỏi tới Tô Mộc thì người của hắn ta lại trực tiếp bị giam trong toàn nhà nghiên cứu!

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận