Chương 462

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 462

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến suy nghĩ một lúc: “Anh đứng ở lối vào ngõ nhà em là có thể nghe thấy em đang nhớ anh.”
Đường Noãn vô thức ước tính một lát, vậy khoảng cách đó dường như là một trăm mét. Cô ngơ ngác nhìn anh, vậy không phải ngay từ đầu mọi tâm tư của cô đều đã bị lộ trước mặt anh rồi sao?
Cô đột nhiên nhớ tới đêm cầu hôn ngày hôm đó, khó trách anh đột nhiên nói mấy cái không theo lẽ thường, còn có mấy bộ phim gì đó, lúc đó sau khi cô bị anh mê hoặc lăn qua lăn lại rồi quên mất, lúc này anh nói ra cái sự thật này…
Đường Noãn nhớ lại mình đã suy nghĩ những thứ gì, đột nhiên không thể không sợ hãi, càng thêm suy sụp. Diệp Thù Yến ôm chặt cơ thể đang giãy giụa của cô, đang định thuyết phục cô, lại nghe cô nghĩ: [Một trăm mét không thể tâm thần phân liệt được]
Diệp Thù Yến không nhịn được cười, đưa tay sờ đầu cô nói: “Em không cần phải tâm thần phân liệt, không, dù em có tâm thần phân liệt hay không thì em đều đáng yêu.”
Đường Noãn cau mày nhìn anh: “Anh không thể kiểm soát được chuyện này sao? Ngay cả người thân thiết nhất cũng cần có sự riêng tư.”
Diệp Thù Yến nói: “Anh cũng đã mấy cách rồi nhưng không được.”
Anh nhìn đôi lông mày đang nhíu lại của Đường Noãn, cười nói: “Vì vậy chỉ đành phải chấp nhận thôi.”
Đường Noãn nhìn anh, mà Diệp Thù Yến lúc này trông giống như một bậc trưởng lão nhìn xa trông rộng, thông suốt lại bao dung: “Noãn Noãn, không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra trong cuộc đời của một người, giống như việc em và Đường Tinh bị bỏ rơi, còn anh thì có năng lực kì quái không cách nào kiểm soát được.”

“Đúng là chúng ta không thể thay đổi những thứ này, nhưng chúng ta có thể quyết định làm thế nào để biến những thứ này thành điều tốt, chủ động làm chủ vận mệnh của chính mình.”
“Trong bộ phim em xem gần đây, không phải em thích câu đó lắm sao?”
“Hãy biến vị chua đắng của quả chanh của cuộc đời thành vị ngọt của nước chanh.”
“Lúc đầu, anh rất khó chịu với khả năng này. Ngay cả khi không cần đọc tâm anh cũng có thể biết những người đó đang nghĩ gì. Khả năng này đối với anh mà nói chỉ gây phiền phức thôi. Anh không muốn nghe những suy nghĩ lộn xộn của người khác chút nào.”
“Nhưng sau đó, anh rất vui mừng, bởi vì nhờ nó anh mới tìm thấy em.”
“Nếu như những âm thanh quấy nhiễu kia là cái giá phải trả để anh tìm được em, vậy thật sự không đáng nhắc tới.”
“Anh luôn tin rằng tất cả những trải nghiệm trong cuộc sống, bất kể là đắng cay ngọt mặn thì đều không trải nghiệm một cách vô ích, vào một ngày nào đó nó sẽ trở thành “tài nguyên“ của em.”
Anh ấn vào trán Đường Noãn để dẫn dắt cô: “Hai mươi năm qua, gia đình Đường Thắng An không mang lại cho em chút giá trị nào sao?”
Đường Noãn gật đầu: “Có chứ” Cô không chút do dự nhìn Diệp Thù Yến: “Anh đó.”
Diệp Thù Yến không nghĩ tới sẽ có câu trả lời như vậy, sững người một lúc.
Nghe thấy Đường Noãn nói tiếp: “Nếu như không phải không có cách nào ở trong nhà Đường Thắng An thì em nhất định sẽ không không biết lượng sức mình bám lấy anh, cũng sẽ không nỗ lực tiến về phía anh, nếu vậy thì sẽ không có em và anh của hiện tại rồi.”
Nghĩ tới đây, cô như được thông suốt: “Nếu như hai mươi mấy năm qua bất hạnh là cái giá phải trả để em gặp được anh, em cảm thấy cũng đáng giá.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận