Chương 465

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 465

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tôi Không Có Khiêm Tốn
Ánh mắt anh ta dừng ở sau gáy Kiều Sở Sở, rồi lại dừng ở trên mặt Thời Duật, biểu cảm đều là khó hiểu.
Thời Duật chống nửa người trên, nhìn Kiều Sở Sở, hai mắt nồng thắm đến mức có thể kéo tơ: “Cô Kiều, cô không cần khiêm tốn, chính là cô đã cứu tôi.”
Kiều Sở Sở: “? Tôi không có khiêm tốn.”
[Mình chỉ đeo vòng tay cho anh ấy thôi mà, này tính là cứu cái gì, nếu thật sự thần kỳ như vậy, thế mình ôm anh ấy một chút, không phải là anh ấy có thể ngay lập tức bật dậy nhảy làng lá đấy chứ! ]
(Nguyên văn: 跳个科目三, một điệu nhảy nổi tiếng trên Tik Tok, Douyin.)
Thời Duật cười khẽ: “Không bằng, hai chúng ta thử ôm một cái, nói không chừng tôi sẽ cũng có sức đấy?”
Kiều Sở Sở sợ tới mức lui về phía sau ba bước: “Đừng đừng đừng, cứ nam nam nữ nữ, sẽ không khỏe được đâu.”
Ý cười của Thời Duật càng sâu, xoay thân mình nhìn sang phía Vân Tuệ: “Bà nội, là cô Kiều đã cứu cháu, cháu thật sự cảm thấy rất rõ ràng lúc cô Kiều chạm vào cháu, trên người cháu lập tức khỏe hơn rất nhiều, ngay cả lúc này, cháu đều cảm thấy như cháu không có hôn mê.”
Đây là sự thật.
Bởi vì trước kia mỗi lần anh hôn mê lúc tỉnh táo lại, trên người đều không có sức lực.
Nói một câu thôi cũng thấy trời đất quay cuồng.
Nhưng bây giờ anh lại có thể nhấc người, đứng lên nói chuyện với mọi người luôn.
Kiều Sở Sở cảm thấy áp lực thêm, lại lui về phía sau hai bước: “Thời Duật, chuyện này thật sự không liên quan gì đến tôi, chỉ là đúng lúc gặp được, anh lại nói tôi giống như thần tiên, làm sao bà Vân tin được chứ?!”
“Tôi tin!” Vân Tuệ ở bên cạnh đã sắp khóc lên, hai tay chắp lại trước người, kích động nhìn ra phía ngoài cửa sổ: “Tôi tìm nhiều lớn sư như vậy, lớn sư đều nói với tôi, chỉ cần tìm được duyên định mệnh của cháu trai tôi, cháu trai tôi có thể tốt lên!”
Bà ây nắm chặt tay Kiều Sở Sở: “Thời Duật luôn hôn mê không tỉnh, lúc tỉnh lại thì đều luôn ốm yếu, các cô gái quen biết cũng không muốn lãng phí thời gian bên cạnh ở Thời Duật, tôi còn đang nghĩ xem làm sao mới tìm được duyên định mệnh của Thời Duật, thì ra cô chính là duyên định mệnh!”
Kiều Sở Sở: “???”
Cái này sao có thể là duyên định mệnh?!
Còn nữa cái gì là duyên định mệnh?
Vân Tuệ khóc không kiềm chế được, cúi người xuống ôm lấy Thời Duật: “Không uổng công bà tích đức làm việc thiện cả đời, ngày đêm mong chờ, rốt cũng chờ được rồi, Thời Duật ngày lành của cháu đến rồi!”
Thời Duật cũng hơi chút bị cảm xúc cuốn lấy, trong mắt tràn ra nước mắt, giương mắt nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Bà nội tôi tin Phật, cho nên có một số chuyện không thể giải thích, bà nội tôi có thể tự động tiêu hóa.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô sững sờ nhìn nhau với Thẩm Chước Ngôn.
Mặt Thẩm Chước Ngôn đen đến đáng sợ, như là con sói bị xâm phạm lãnh thổ, tràn ngập địch ý nhìn về phía Thời Duật.
Thời Duật suy yếu: “Bà nội, cháu đói bụng.”
Vân Tuệ được thương mà sợ che miệng lại: “Cháu đói bụng? Vậy thật tốt quá, lúc trước cháu ăn không vào được cái gì, vậy bà nội đi gọi người làm đồ ăn cho cháu!”
Bà ấy lại lau nước mắt, vui sướng nhìn phía Kiều Sở Sở: “Cô Kiều nói chuyện với Thời Duật tiếp đi, chờ làm cơm xong, hai người các cô cùng nhau ăn, được không?”
Kiều Sở Sở: “…”
Một cái bà lão hai mắt đẫm lệ lại bảo cô nói chuyện với đứa cháu trai hôn mê nhiều ngày của bà ấy.
Cô làm sao mà từ chối?
Cô miễn cưỡng nở một nụ cười cứng ngắc: “Được.”
Vân Tuệ khóc gật đầu, vừa gọi điện thoại vừa đi ra phía ngoài: “Ông ơi, tôi nói ông nghe, Thời Duật của chúng ta tìm được duyên định mệnh rồi! Thời Duật tỉnh dậy, còn muốn ăn cơm, còn có sức lực ngồi dậy!”
“Cái gì? Ông muốn về?!”
“Được được được, ông mau trở về nhìn xem đi hu hu hu!”
Tiếng nói của Vân Tuệ càng lúc càng xa.
Vẻ mặt quản gia khiếp sợ, chuẩn bị đóng cửa, lại thuận tiện nịnh nọt nói với Kiều Sở Sở: “Cô Kiều ăn trái cây cắt sẵn không?”
Kiều Sở Sở: “…”
Quản gia gật đầu cười: “Đợi lát nữa tôi đưa tới cho cô.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cửa trong phòng bị đóng lại.
Chỉ còn lại ba người, cô và Thời Duật, cùng với Thẩm Chước Ngôn.
Không khí chợt trở nên kỳ quái.
Thời Duật gắng sức ngồi dậy trên giường: “Tôi đi rửa mặt trước, nếu không thì rất thiếu lễ phép.”
Kiều Sở Sở theo bản năng muốn dìu anh, Thẩm Chước Ngôn lại đẩy cô ra, xụ mặt đỡ Thời Duật xuống giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận