Chương 465

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 465

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thù lao là để giáo sư Diệp nghiên cứu, nụ hôn nóng bỏng cởi quần áo nghiên cứu từ tinh thần đến thể xác trong phòng làm việc (phần 3)
Dưới ánh mắt chăm chú nóng bỏng của Tô Mộc, Diệp Tử Ngung không được tự nhiên, cục xương ở cổ họng lăn lên lộn xuống những hai lần.
Thật ra Diệp Tử Ngung không chỉ không thèm quan tâm ánh mắt của người khác, thậm chí còn có thể nói là coi thường người khác, chẳng qua là không biết tại sao, cảm giác tồn tại của Tô Mộc ở trong mắt anh cực kỳ cao, khiến anh không có cách nào không để mắt tới.
Máy móc vẫn không kiểm tra ra điều gì bất thường, Diệp Tử Ngung không tự chủ được ma sát cổ tay một chút, đặt ở trước đầu.
Tô Mộc vội vàng đi theo, hai người lại trở về căn phòng có chiếc lồng ấp đặt đứa bé.
Dung dịch thuốc được bảo quản trong lọ thuốc có màu xanh huỳnh quang kỳ lạ, thậm chí hơi phát sáng, khiến người ta thoạt nhìn cảm thấy khá thần kỳ.
”Loại thuốc này sắp phổ biến rồi phải không?” Tô Mộc nhìn đứa bé đang nằm trong lồng ấp ngủ say không hay biết gì cả, không nhịn được quay đầu hỏi Diệp Tử Ngung.
Cậu rất muốn kết thúc ngày tận thế, muốn kết thúc thế giới tàn khốc và khủng khiếp này.
Trong thời mạt thế, động vật sẽ biến đổi, mà con người so với động vật còn khốn nạn hơn, Tô Mộc khó có thể quên đi được những thi thể nằm bên đường, không biết là thi thể người hay thi thể của thây ma, gió cát tràn ngập, khắp nơi vắng lặng.
”Tại sao phải phổ biến?” Nào ngờ Diệp Tử Ngung chợt nâng mắt lên, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng nhìn Tô Mộc khiến cậu run sợ.
Kim tiêm hút chất lỏng màu xanh huỳnh quang, đẩy nhẹ chất lỏng, vài giọt chất lỏng bị không khí ép ra khỏi đầu kim rồi rơi xuống đất.
Tô Mộc không khỏi nghĩ đến cốt truyện của cuốn tiểu thuyết kia lần nữa.
Trong lòng bàn tay hơi ẩm ướt, Tô Mộc cứng ngắc chớp mắt một cái: ”Nhưng thế giới bây giờ không phải rất đáng sợ và tàn khốc sao?”
”Thế giới lúc nào cũng tàn khốc, vốn dĩ nó ẩn núp dưới mặt nước, giống như có vô số con mãng xà quẩn quanh dưới đáy nước, chỉ là người bình thường không thấy được mà thôi.” Diệp Tử Ngung cầm ống tiêm đi về phía lồng ấp, ở chung với nhau vài ngày như vậy, thỉnh thoảng Diệp Tử Ngung cũng nguyện ý nói vài lời với Tô Mộc.
”Nhưng trước kia như vậy, bất kể có khó chịu đến đâu, mọi người vẫn có thể sống sót, mà bây giờ có rất nhiều người chết rồi, không phải sao?” Tô Mộc không thể hiểu được, loại cảm xúc này thậm chí còn khiến cậu bỏ qua một phần tim đập rộn lên vì hoảng sợ của mình.
”Cậu có thể xem thảm họa như quá trình thanh trừ, tất cả những người chết trong quá trình thanh trừ đều phải bị đào thải, sau khi phần lớn mọi người được thanh trừ, những người còn lại có thể được phân bổ nhiều tài nguyên hơn.” Diệp Tử Ngung chậm rãi truyền dung dịch thuốc vào cánh tay non nớt của đứa bé.
Trái tim Tô Mộc run run.
Không có ai sẽ nghĩ như vậy!
Đó chẳng phải là một loại tư tưởng rất đáng sợ hay sao?
”Nhưng nếu như đã nghiên cứu được thuốc thì có thể cứu được rất nhiều sinh mạng…” Tô Mộc lẩm bẩm.
”Chỉ có một.” Diệp Tử Ngung ném ống tiêm vào trong hộp đựng đồ vật sắc nhọn, sau đó lại một lần nữa cởi găng tay: ”Đây là cuộc giao dịch của chúng ta, tôi bào chế một loại thuốc cho đứa bé này, còn cậu phải ở lại, thế nên chỉ có một.”
Tô Mộc ngây ngẩn, sau khi tiêu hóa xong liền càng không thể tin.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận