Chương 466

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 466

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sạc Dự Phòng
Thời Duật cầm lấy chiếc gậy đầu rồng bên giường, lúc này mới liếc nhìn Thẩm Chước Ngôn một cái.
Ánh mắt anh kéo dài sâu thẳm, cẩn thận đánh giá ngũ quan của Thẩm Chước Ngôn.
Tuy rằng Thẩm Chước Ngôn đỡ anh, tư thế cũng hơi chùng xuống thấp, nhưng khí thế vẫn rất sắc bén.
Trong khi Thời Duật đánh giá ngũ quan của anh ta, anh ta cũng đồng thời nhìn chằm chằm xoáy thẳng vào ánh mắt của Thời Duật.
Giống như một cái móc câu, muốn câu lấy tâm tư của Thời Duật ra xem cho rõ ràng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ở giữa dường như có đốm lửa nổ lốp bốp.
Thời Duật nhẹ nhàng chọn hạ mi, rút cánh tay được nâng của mình ra, chống gậy, từng bước một đi vào nhà tắm.
Kiều Sở Sở khó chịu nhắm mắt lại.
[Mẹ ơi!]
[Mình có khí vận nữ chính, bị Quý Yến Xuyên bám lấy thì thôi, sao lại còn có nam chính cũ nữa vậy!]
[Anh ấy thật sự tốt lên bởi vì khí vận nữ chủ của mình sao? Mình nghi lắm, nhưng anh ấy quả thật là lại có sức lực.]
[Chẳng lẽ mình là sạc dự phòng mang theo bên người của Thời Duật hay sao?]
Mặt Thẩm Chước Ngôn lại càng đen hơn nữa.
Kiều Sở Sở lo âu đi qua đi lại: [Cho nên về sau Thời Duật sẽ không phải quấn lấy mình như Quý Yến Xuyên đấy chứ?]
Cô suy sụp che đầu: [Nếu thật sự như vậy, nên làm gì bây giờ, Thời Duật cũng không đáng ghét, cũng là một người thân thiện, không giống như là Quý Yến Xuyên, không thích có thể tùy tiện đá hai cái.]
[Anh ấy ốm yếu như vậy, nếu mình đá anh ấy một cái, phỏng chừng anh ấy sẽ giống như là mô hình khung xương, bị mình đạp hỏng luôn phải không?]
Thời Duật đang rửa mặt: “…”
Anh nhìn chính mình trong gương.
Gò má gầy yếu, đôi mắt ảm đạm, còn có đôi môi tái nhợt không có chút máu.
Thoạt nhìn đã biết không sống được bao lâu.
Thực ra anh không xấu, nhưng bởi vì gầy yếu, hai má hóp sâu vào, đã nhìn không ra được dáng vẻ khi còn khỏe mạnh của anh.
Không giống người đàn ông vừa rồi… Cả người trên dưới đều tràn trề cảm giác cơ bắp.
Ai sẽ thích loại ma ốm đụng cái là bể như anh chứ.
Đôi mắt anh buồn bã, nhìn về phía cặp kính mắt trang sức bên cạnh, nảy ra một ý.
Trong phòng ngủ Kiều Sở Sở đang cắn ngón trỏ, cắn đến thịt đau vẫn không nhả.
Cô thật sự lo lắng.
Lỡ như Thời Duật bởi vì một tới gần cô mà lấy lại sức lực, từ nay về sau quấn quít lấy cô thì làm sao bây giờ?
Kiều Sở Sở càng nghĩ càng khó chịu, thật sự là không thể nghĩ ra cách hay nào để giải quyết.
Cửa phòng tắm mở ra.
Thời Duật chống gậy đi tới: “Đợi lâu rồi, cô Kiều.”
Kiều Sở Sở lo lắng nhìn về phía âm thanh phát ra, cũng ngẩn ra.
Tóc Thời Duật hơi dài, như là đuôi sói, có vài lọn mắc ở trên xương quai xanh, tùy ý nhưng lại không kém phần tinh xảo.
Khuôn mặt vốn dĩ thanh tú của anh có thêm một cặp kính gọng bạc, kết hợp với áo ngủ tơ lụa màu đen của anh, tràn đầy cảm giác mỹ nhân yếu ớt.
[Mẹ của con ơi…]
Cô kinh ngạc mở to hai mắt.
[Người này mang kính mắt lên, vẻ bệnh tật vốn có lại không rõ ràng, đặc biệt giống như trong tiểu thuyết miêu tả, bạch nguyệt quang chết sớm!]
Ánh mắt Thẩm Chước Ngôn âm trầm, nhìn chằm chằm vào Thời Duật.
Thời Duật chống gậy, từng bước một đi đến trước mặt Kiều Sở Sở: “Trông tôi thế nào?”
Kiều Sở Sở hoàn hồn, thành thật gật đầu: “Có tinh thần hơn rồi!”
Thời Duật cười, nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn: “Anh đẹp trai này là vệ sĩ của cô sao?”
Cô tiếp tục gật đầu: “Phải”
Thời Duật hâm mộ nhìn chằm chằm Thẩm Chước Ngôn: “Cảm giác thân thể thật cường tráng, chắc là thường xuyên tập thể hình?”
Thẩm Chước Ngôn không rõ cho nên nhíu mày, gật đầu.
“Thật tốt.” Thời Duật che miệng ho khan hai tiếng, nói với Kiều Sở Sở: “Không giống tôi, đi hai bước là mệt.”
Thẩm Chước Ngôn: “…?”
Kiều Sở Sở ngắm nghía xung quanh, cầm áo khoác lông cừu màu xám tro khập khiễng đi tới khoác thêm cho anh, trấn an: “Anh đừng nghĩ như vậy, chờ sau khi anh khỏe mạnh, anh có thể giống như cậu ấy rồi.”
Thời Duật nhìn cô kiễng chân, khóe miệng hơi cong, thuận theo mà cúi người, mặc áo vào: “Ừm, mượn lời tốt lành của cô Kiều.”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Thời Duật nói tiếp: “Hiếm khi cô Kiều tới chỗ tôi, tôi có vài lời trong lòng muốn nói với cô Kiều, nếu không để vệ sĩ của cô ra ngoài trước đi.”
Thẩm Chước Ngôn: “Không được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận