Chương 466

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 466

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thù lao là để giáo sư Diệp nghiên cứu, nụ hôn nóng bỏng cởi quần áo nghiên cứu từ tinh thần đến thể xác trong phòng làm việc (phần 4)
”Tôi không hiểu…” Tô Mộc không nhịn được lui về sau một bước.
”Thuốc bên trong cơ thể cần phản ứng, cần phải giữ đứa bé ở lại trong lồng ấp để giữ ấm cho đến khi quá trình phản ứng của thuốc hoàn thành, có thể sẽ không bị biến dị nữa.” Diệp Tử Ngung không tiếp tục trả lời.
Tô Mộc vô tri vô giác đi theo Diệp Tử Ngung ra ngoài, trở về phòng Tô Mộc ở.
”Tôi cẩn thận suy nghĩ một chút.” Vốn Diệp Tử Ngung vẫn luôn đi ở phía trước, nhưng dần dần lại tuột về phía sau. Sau khi Tô Mộc bước vào, anh trở tay khép cửa phòng lại: ”Thật ra sức hấp dẫn của cậu đối với tôi rất có thể không phải trên mức độ nghiên cứu, có thể tôi vẫn luôn tìm nhầm hướng đi.”
”Hả?” Tô Mộc ngây ngốc ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Tử Ngung, trong ánh mắt là sự mờ mịt.
Nhưng Diệp Tử Ngung lại khẽ cong môi dưới ánh mắt chăm chú như vậy.
”Cũng có thể là trên mức độ tinh thần.” Gương mặt của Diệp Tử Ngung nghiêm chỉnh cứ như đang tiến hành tham khảo và nghiên cứu một loại học thuật gì đó.
Tô Mộc trong lúc nhất thời cũng không nghĩ đến chuyện gì khác, cho đến khi Diệp Tử Ngung bước đến, dùng ngón tay giữ cằm cậu lại, sau đó ma sát lên phía trên bằng ngón tay cái.
”Anh làm gì vậy?!” Tô Mộc chợt lùi về sau một bước.
Nào ngờ Diệp Tử Ngung đã sớm tính toán, Tô Mộc lui về sau một bước, lưng lại vừa vặn áp vào bàn, Diệp Tử Ngung tiến lên trước thêm một bước, Tô Mộc căn bản không thể lùi được nữa.
”Vừa rồi trên tay vẫn luôn đeo găng tay, hơn nữa còn xịt khuẩn một lần, sạch sẽ.” Diệp Tử Ngung giải thích.
Lần đầu tiên Tô Mộc biết được hóa ra giữa chỉ số thông minh cao thấp cũng có khoảng cách thế hệ.
”Không phải, chẳng qua là đột nhiên anh cách tôi gần như vậy…” Tô Mộc nuốt nước miếng, cục xương tinh xảo ở cổ họng lăn lên lộn xuống ngay dưới ánh mắt chăm chú của người đàn ông, Diệp Tử Ngung không nhịn được vươn tay trực tiếp đặt lên trên cục xương cổ họng đang nhô lên, vuốt ve.
Tô Mộc bị anh làm cho cả người cũng trở nên cực kỳ khẩn trương, toàn thân đều căng thẳng, theo bản năng muốn né tránh, nào ngờ Diệp Tử Ngung càng quá phận!
Đôi môi mỏng lạnh của giáo sư Diệp bất ngờ dán lên trên người Tô Mộc.
Trong căn phòng hoàn toàn yên tĩnh, Tô Mộc hốt hoảng mở to hai mắt, gần như là theo bản năng muốn đẩy Diệp Tử Ngung ra, cho dù là đối với một người mở rộng não bộ như Diệp Tử Ngung, Tô Mộc cũng hoàn toàn đẩy không ra!
Thế giới nhỏ này cũng mở cửa cho những người có siêu năng lực phải không?!
Một bên Tô Mộc bị Diệp Tử Ngung tỉ mỉ ôn hòa hôn môi, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy hô hấp cũng hoàn toàn bị cướp đi, đầu lưỡi dây dưa đến nỗi tê dại, đồng thời một bên không nhịn được mà kêu gào trong lòng.
”Thế nên, tôi quyết định thay đổi một phương pháp nghiên cứu khác…” Giáo sư Diệp thở hổn hển, gỡ chiếc kính không gọng màu vàng xuống, đặt ở trên bàn, những ngón tay thao tác với dao giải phẫu linh hoạt, hiện tại cũng có thể linh hoạt cởi nút áo và quần áo trên người Tô Mộc ra.
Dưới ánh nhìn chăm chú của anh, không hiểu sao Tô Mộc có cảm giác như thể mình đã cởi hết quần áo, nằm trên bàn mổ, chỉ chờ Diệp Tử Ngung muốn làm gì thì làm…

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận