Chương 468

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 468

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Kiều Đâu Phải Không Có Sở Thích
Vân Tuệ lau nước mắt, đẩy ông lão đi: “Đi, tạm thời chúng ta đừng làm phiền người trẻ tuổi yêu đương, đi chuẩn bị cái khác.”
Đúng lúc, một khúc hoàn thành, Thời Duật đặt tay lên dây đàn, ngừng diễn tấu.
Kiều Sở Sở vỗ tay, chân thành khen ngợi: “Quá êm tai rồi!”
Thời Duật rũ mắt cười, rất xấu hổ nhìn Thẩm Chước Ngôn: “Cậu vệ sĩ này biết đàn không? Có muốn đàn một khúc không?”
Từ khi nhìn thấy Thời Duật thì sắc mặt của Thẩm Chước Ngôn chưa từng đẹp mắt, mặt mày u ám nói: “Tôi không biết đánh đàn.”
Thời Duật nghiêng đầu, chớp mắt: “Pinao cũng không biết sao? Chỗ tôi cũng có piano.”
Thẩm Chước Ngôn: “… Piano cũng không biết.”
Từ nhỏ anh ta đã không có hứng thú với nhạc cụ, vậy nên là học các loại thuật cận chiến mà lớn lên.
Thời Duật bừng tỉnh, dường như trong mắt mang theo một chút mừng thầm: “Có vài người thần kinh vận động rất phát triển, nhưng ở phương diện nhạc cụ này thì hơi yếu một chút. Giống như tôi vậy, mặc dù trên phương diện nhạc cụ tôi có chút khả năng, nhưng cơ thể yếu ớt, không khỏe mạnh giống như cậu. Nếu có thể, tôi cũng thà không biết đánh đàn.”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Kiều Sở Sở ở bên cạnh động viên: “Không thể nói như vậy được, nhà chúng tôi không có ai biết chơi đàn giống như anh, đây là sở thích của anh, vậy nên anh mới luôn phát triển, chúng tôi đều không có sở thích gì.”
“Cô Kiều đâu phải không có sở thích.” Thời Duật cười dịu dàng với cô, khen ngợi: “Cô Kiều biết vẽ tranh, vẽ cũng đẹp, tranh của cô đang treo trong phòng vẽ tranh của tôi kìa. Hiện tại “Đồ long giả” chính là tác phẩm xuất sắc nhất trong phòng vẽ tranh của tôi.”
Cô được khen ngợi tới sững sờ, ngượng ngùng cúi đầu: “Tôi cũng chỉ có một chút bản lĩnh đó thôi, không nghiên cứu thì càng cái gì cũng không biết, dù sao tôi học không giỏi.”‘
Thời Duật chống gậy đi tới trước mặt cô, vươn tay về phía cô: “Cô Kiều đừng nói như vậy.”
Kiều Sở Sở ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt anh như phản chiếu một vũng nước xuân dịu dàng: “Từ trước tôi đã thích tác phẩm của cô rồi, tôi có thể nhận được sức mạnh từ tác phẩm của cô.”
Cô giật mình, lại không biết phải nói gì.
Thẩm Chước Ngôn nhìn cô lại nhìn Thời Duật, lập tức hắng giọng một cái: “Khụ khụ!”
Đột nhiên Kiều Sở Sở hoàn hồn, đứng dậy nói: “Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải đi rồi.”
Thời Duật thay đổi sắc mặt, đột nhiên ho khan: “Khụ khụ khụ!”
Kiều Sở Sở dìu anh: “Làm sao vậy? Không thoải mái sao?”
Thời Duật giữ một khoảng cách với cô, đẩy tay cô ra: “Không sao, bệnh cũ mà thôi, tôi đã quen rồi.”
Anh buồn bã nhìn Kiều Sở Sở, rầu rĩ nói; “Cô đi đi, cô Kiều, tôi biết tôi không có bản lĩnh giữ cô lại, điều tôi có thể làm cho cô cũng chỉ có đánh đàn mà thôi.”
Anh lại nhìn Thẩm Chước Ngôn: “Nếu tôi khỏe mạnh hơn một chút thì cũng có thể giống như quý ngài đây, mỗi ngày đi theo bên cạnh cô làm vệ sĩ thì tốt rồi.”
Cuối cùng Thẩm Chước Ngôn cũng không nhịn được nữa: “Sao anh cứ so sánh với tôi vậy?”
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn: “Sao cậu lại hung dữ như thế?”
Thẩm Chước Ngôn có chút tức giận: “Bởi vì anh ta cứ so sánh với tôi, nói tôi cường tráng, nói anh ta yếu ớt, khiến tôi giống như con tinh tinh khổng lồ đấm ngực ngực vậy, anh ta biết đánh đàn thì là văn nhân nhã sĩ!”

Thời Duật hoảng loạn gục đầu, giống như đã mắc sai lầm rất lớn, vô cùng áy náy mà ôm ngực: “Xin lỗi cậu Thẩm, tôi thật lòng cảm thấy cậu tốt, tôi không ngờ rằng cậu sẽ tức giận.”
Anh lấy lòng mà nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn: “Xin lỗi.”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Không biết vì sao, tên này nói xin lỗi với anh ta càng khiến anh ta tức giận hơn.
Kiều Sở Sở khép chặt áo lông cừu của Thời Duật lại: “Không phải là lỗi của anh, là tính tình của Thẩm Chước Ngôn hơi nóng nảy, anh đừng để ý.”
Cô quay đầu lại nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn: “Cậu ra ngoài chờ tôi đi.”
Thẩm Chước Ngôn nén giận, cũng không nhiều lời, xoay người rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Thời Duật nhếch môi trong chớp mắt, lại nhanh chóng đè xuống, lo lắng nói: “Cô Kiều đi xem cậu Thẩm đi, tôi không sao.”
Kiều Sở Sở đỡ anh ngồi xuống sofa: “Không sao, tính tình cậu ấy là vậy đó, lúc đi học đã như vậy rồi.”
Cô nhìn Thời Duật chăm chú, giống như nhìn một quả bom có thể nổ bất kỳ lúc nào.
[Chủ yếu là tên Thời Duật này đừng có tức tới ngất xỉu, nếu lúc anh ấy ở riêng với mình mà hôn mê, mình có mọc miệng khắp người cũng không giải thích được!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận