Chương 469

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 469

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm Bạn
Thời Duật khẽ giật mình, khóe môi cong lên: “Cậu Thẩm là bạn học của cô sao?”
“Đúng vậy.” Kiều Sở Sở xoa tay, lúng túng nói: “Tôi và cậu ấy là bạn cùng bàn hồi lớp mười và lớp mười một.”
Thời Duật rũ mắt, mắt chậm rãi đảo vòng: “Hai năm ngồi cùng bàn, nhất định quan hệ rất tốt nhỉ?”
Kiều Sở Sở thành thật trả lời: “Rất tốt, lúc hai chúng tôi đi học đều không được người khác thích, cậu ấy không có bạn, tôi cũng không có, vậy nên hai chúng tôi làm bạn với nhau.”
Thời Duật nhẹ gật đầu, nghi hoặc hỏi: “Nhưng nếu như cậu ta học cùng trường với cô, vậy thì gia thế của cậu ta cũng không tệ, không kế thừa công ty của gia đình à, sao lại đi làm vệ sĩ cho cô?”
Kiều Sở Sở suy nghĩ một phen, trả lời: “Quan hệ của cậu ấy với người nhà không tốt, do nhiều nguyên nhân nên cậu ấy không tìm được công việc tốt, đi tới đâu cũng bị làm khó, còn có vài kẻ thù, vậy nên tôi để cho cậu ấy làm vệ sĩ của tôi.”
Thời Duật hiểu rõ, ánh mắt tĩnh mịch mà nhìn chằm chằm vào cô: “Nếu vậy, nhất định cậu ta rất cảm kích cô đúng không?”
Kiều Sở Sở nhẹ gật đầu: “Cậu ấy thật sự thích công việc này.”
Nụ cười của Thời Duật sâu hơn: “Là chỉ thích công việc thôi sao?”
Kiều Sở Sở không hề nghĩ ngợi mà nói: “Nhất định cũng thích tiền lương rồi, tiền lương chỗ tôi rất cao đấy!”
Thời Duật giật mình, vậy mà cười thành tiếng: “Ha ha!”
Kiều Sở Sở bị anh cười tới khó hiểu: “Anh cười cái gì?”
Thời Duật lắc đầu, không giải thích quá nhiều về việc này, dứt khoát nói sang chuyện khác: “Cô Kiều, lời lúc trước tôi nói với cô quá vô lễ, lúc đó tôi quá sốt ruột, không nghĩ tới cảm giác của cô, tôi biết cô không phải người tham tiền, dùng tiền để mua hôn nhân của cô thật sự quá bất lịch sự.”
Kiều Sở Sở: “À không phải, tôi chính là người tham tiền.”
Thời Duật: “…?”
Thời Duật hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Nhưng bất kể nói thế nào, tôi dùng tiền mua hôn nhân của cô cũng không lễ phép.”
Kiều Sở Sở tỏ vẻ nghiêm túc: “Không phải đâu người anh em, anh dùng con số hàng trăm triệu này để mua hôn nhân của tôi, không có ai lễ phép hơn anh nữa, đáng tiếc là hai chúng ta không thể ly hôn.”
Thời Duật: “… Vậy đúng là quá đáng tiếc rồi.”
Thời Duật lại nói: “Vậy sau này chúng ta làm bạn đi, hình như ở bên cạnh cô tôi sẽ có sức lực”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Thật sao?”
“Thật.” Thời Duật nhìn vào mắt cô: “Có lẽ cô lựa chọn tôi trở thành nam chính thì tôi có thể khỏe mạnh trở lại, biến thành người bình thường. Nhưng nếu không chọn tôi, chỉ cần tôi ở bên cạnh cô làm bạn của cô, dựa theo thiết lập hiện tại, tôi cũng có thể sống tiếp, chỉ cần tôi có thể sống tiếp thì đã rất thỏa mãn rồi.”
Cô có chút do dự: “Nhưng nếu anh có chuyển biến tốt chỉ là ảo giác của chúng ta thì sao? Chỉ là trùng hợp thì sao?”
“Cơ thể là của tôi, tôi có thể cảm nhận được.” Thời Duật thận trọng nói: “Lần trước ở bên cạnh cô, tôi sẽ có sức đứng dậy, lần này là rõ ràng nhất, tôi thậm còn tỉnh lại từ trong hôn mê, cho nên giữa hai người chúng ta có liên hệ đấy.”
Kiều Sở Sở nghe tới hơi sửng sốt: “Vậy tôi trở thành pin sạc của anh à?”
Thời Duật cười khúc khích: “Đúng vậy, khuyết điểm chính là chỉ cần cô vừa đi là tôi sẽ hết pin, nếu không thế này đi…”
Anh tiến tới trước mặt Kiều Sở Sở, ngón tay chậm rãi tìm được tay cô.
Đầu ngón tay của anh và đầu ngón tay của Kiều Sở Sở chạm nhau, hai con ngươi chăm chú nhìn vào mắt cô: “Tôi ở nhà cô, trả tiền thuê cho cô, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cô, như vậy tôi có thể sac pin, cũng sẽ không chậm trễ cô làm gì, được không?”
Kiều Sở Sở: “?”

Thẩm Chước Ngôn đứng trong hành lang, nghĩ sao cũng cảm thấy không thoải mái.
Anh ta lấy điện thoại ra, ấn vào nhóm chat đã yên tĩnh vài ngày: “Bây giờ tôi và Kiều Sở Sở đang ở trong nhà của một người con trai.”
Bùi Bất Tiện: “?”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Lâm Thanh: “!”
Anh ta suy nghĩ một phen, gõ chữ: “Từ khi người này nhìn thấy tôi đã khen cơ thể tôi cường tráng, còn nói cơ thể mình suy yếu, còn đánh đàn cho Kiều Sở Sở, nói cơ thể mình yếu ớt, không thể bảo vệ cô ấy giống như tôi, chỉ có thể đánh đàn cho cô ấy nghe. Tôi nghe xong không thoải mái, hung dữ với người này, có phải tôi hơi quá đáng không?”
Bùi Bất Tiện: “?”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Anh ngốc thật hay giả ngốc vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận