Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng lẽ chú út đã sớm lên kế hoạch rồi?

Nếu đúng là như vậy… Sắc mặt của mẹ Tần Hằng bỗng chốc trắng bệch, đầu ngón tay run lên trong vô thức.

Nghiêm Vi thấy ngồi mãi trong phòng chán quá nên tự ý đi ra ngoài. Cô chẳng muốn nhìn khuôn mặt kia của mẹ Tần Hằng chút nào cả, nói chuyện như thể cô là người sai vậy. Lúc trước nguyên chủ thích Tần Hằng, theo đuổi anh ta, không phải lúc nào mẹ anh ta cũng khinh thường cô ấy sao. Bây giờ tự nhiên đến đây khẳng định cảm giác tồn tại làm gì vậy, làm như thể Nghiêm Vi cô là vật sở hữu của Tần Hằng không bằng, cho dù vứt vào một xó mặc kệ thì cũng không được bỏ đi, chỉ cần anh ta ngoắc ngoắc ngón tay là phải tung ta tung tăng, vứt bỏ liêm sỉ chạy đến.

A, đời mà đẹp thế à.

Nghiêm Vi vừa bước ra, đã bị Ninh Kỳ Kỳ cũng đến dự tiệc bắt được. Hôm nay cô ấy mặc theo phong cách đáng yêu, đi đến khoác lấy tay cô: “A a a, Vi Vi cậu không biết đâu, vừa nãy lúc cậu đi vào cùng Tần Diệm đúng là chói mù mắt mình mất, huhuhu, hai người xứng đôi quá đi, như trời sinh vậy á, gâu gâu gâu.”

“Kỳ Kỳ, cậu lố quá.” Nghiêm Vi ném cho Ninh Kỳ Kỳ một ánh mắt xem thường, Ninh Kỳ Kỳ dựa vào vai cô: “Huhu, Vi Vi, cậu đang khinh mình ngốc đúng không, nên không thèm nói chuyện với mình.”

“Biết vậy là tốt, kìa, anh nhà cậu đang nhìn kìa.” Nghiêm Vi nhìn về phía Ninh Chính, Ninh Kỳ Kỳ nhìn theo tầm mắt cô, sau đó rụt cổ lại, đưa lưng với anh.

Ninh Kỳ Kỳ chọc chọc eo Nghiêm Vi, bảo cô cúi đầu xuống: “Vi Vi, mình hỏi cậu một việc nha.”

“Hửm?” Nghiêm Vi hơi nhướng mày, Ninh Kỳ Kỳ ghé sát đến: “Có phải đàn ông sau khi khai trai đều có ham muốn rất mạnh không? Ninh Chính thật sự rất quá đáng, ngay từ đầu không phải là mình chủ động sao, bây giờ mình muốn từ chối cũng từ chối không nổi, tuy rằng làm tình rất sướng, nhưng bị làm quá nhiều, ngày hôm sau mình thật sự rất đau.”

Ninh Kỳ Kỳ nước mắt lưng tròng: “Tần Diệm nhà cậu có như vậy không?”

Nghiêm Vi bị những lời trắng trợn của cô ấy làm cho đỏ mặt: “Cậu thật là!”

“Biết rồi biết rồi.” Ninh Kỳ Kỳ phẫn nộ nhéo Nghiêm Vi một cái. Ninh Chính rốt cuộc cũng không nín nhịn được nữa, bước đến mạnh mẽ kéo Ninh Kỳ Kỳ đi, Nghiêm Vi cho Ninh Chính một ánh mắt cổ vũ.

Bụng có hơi đói, Nghiêm Vi đi đến một góc ăn bánh gato, chiếc bánh gato khá là xinh xắn, mới cắn vài miếng là đã hết. Lót bụng xong, Nghiêm Vi bưng một ly cocktail lên, nhấp một ngụm nhỏ.

Mùi vị không tồi, bánh gato lại ngọt ngào, Nghiêm Vi uống hết một ly rượu.

Vừa mới buông ly xuống, Nghiêm Vi liền bị Tần Hằng kéo đến một góc tối, lảo đảo bước chân.

“Tần Hằng?” Cổ tay cô bị giữ chặt, Nghiêm Vi vẫn không chống lại được sức lực của một người đàn ông trưởng thành, cô đang định đánh úp anh ta như lần trước, Tần Hằng đã đè chân cô lại: “Còn muốn lặp lại lần thứ hai sao, Nghiêm Vi, cô thật sự nghĩ rằng tôi ăn chay à?”

“Cô cũng giỏi thật đó, bảo sao dạo này lại không bám lấy tôi, thì ra là đã leo lên giường của chú út. Làm sao, cho rằng leo lên người chú út tôi là có thể gả vào hào môn phải không? Biết thân biết phận đi Nghiêm Vi, cô đừng có mà nằm mơ.”

“Cô thật sự nghĩ rằng chú út tôi thích cô à? Chú út giữ mình nhiều năm như vậy, cô nghĩ là tại sao? Là bởi vì chú ấy có bạch nguyệt quang[2], bạch nguyệt quang[2] của chú ấy qua đời vì tai nạn giao thông, cô trông hệt như mối tình đầu của chú ấy, nên chú ấy mới có thể thích cô. Bằng không thì với cái tính điêu ngoa buông thả này của cô, cái gì cũng xấu, cô dựa vào cái gì mà nghĩ chú út thích cô?”

[2] bạch nguyệt quang (ánh trăng sáng): ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. Xuất phát từ tiểu thuyết《Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng》của Trương Ái Linh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận