Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm…” Xương sống của Bạch Lê dường như có một luồng điện chạy qua, cả người không tự chủ được mà run lên, tay chân cô đột nhiên mềm nhũn đến không có sức lực, cả người yếu ớt nằm trong vòng tay của người đàn ông mà run rẩy.
Thẩm Ám ôm cô, chỉ vài bước đã có thể chuyển vào phòng, anh xoay người đá chân đóng cửa lại rồi đè cô ở sau cánh cửa mà hôn môi.
Anh ngậm lấy môi Bạch Lê mạnh mẽ mút vào, hơi thở nặng nhọc, bàn tay nóng rực vẫn vỗ về túm lấy phía sau lưng cô, chỉ là lực đạo giữ lại ngày càng thêm mạnh hơn.
Anh vừa mới hút xong điếu thuốc nên khoang miệng tràn ngập hương vị bạc hà mát lạnh, đầu lưỡi lại nóng bỏng tựa như cá chạch mà chui vào khoang miệng cô, làm đảo loạn hô hấp của Bạch Lê.
Cổ họng của cô phát ra tiếng kêu nhỏ bé yếu ớt, bị đôi môi của anh chặn lại nên tiếng kêu cực kỳ giống như đang rên rỉ.

Âm thanh của nụ hôn nhớp nháp ướt át suýt chút nữa làm cô như phát điên, hốc mắt Bạch Lê đỏ rực, ngón tay không chút sức lực mà chống đỡ ngực Thẩm Ám, khóc nức nở đánh anh.
Thẩm Ám hơi hơi buông đôi môi của đối phương ra rồi lại hôn lên mặt cô, giọng nói khàn đặc hỏi: “Có nhớ anh không?”
Bạch Lê thoát khỏi xiềng xích, cả người co rụt xuống phía dưới, hai tay che lại khuôn mặt nóng rát của mình, giọng nói cũng run rẩy, “Đừng…không nên nhìn em…”
“Không nhìn em sao?” Thẩm Ám bắt lấy tay cô che lại đôi mắt của chính mình, “Như vậy được chưa?”
Ngón tay của Bạch Lê phát run, cô ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông trước mặt, chỉ cảm thấy trái tim cũng bị thiêu đốt đến nóng rực, muốn rút tay mình về nhưng lại bị người đàn ông dùng sức ngăn cản.
Thẩm Ám dựa sát vào mặt cô, đôi môi mỏng tìm thấy đôi môi của Bạch Lê thì cọ nhẹ một chút, dọc theo gương mặt trơn mềm của cô mà mơn trớn, đảo qua đảo lại thì hôn đến lỗ tai nhỏ nhắn xinh xắn.

Anh mở miệng bao lấy toàn bộ lỗ tai nóng bỏng đối phương, đôi môi mỏng nhấm nháp rồi mút mạnh một cái.
“A…” Tiếng khóc của Bạch Lê giống như kêu lên một tiếng, hai chân mềm nhũn.
Anh nói chuyện vào bên tai cô, toàn bộ hơi thở nóng bỏng đều phả ở vành tai, nóng đến mức linh hồn của Bạch Lê đều run lẩy bẩy.
“Dọc đường anh luôn nhớ đến em.”

Anh hôn lên tai cô, dùng đôi môi mỏng nhẹ nhàng ngậm vào, đầu lưỡi liếm láp.

Bên tai nghe thấy tiếng kêu yếu ớt từ cổ họng của Bạch Lê, cơ thể gầy gò kia đang run lên bần bật.

Anh dừng lại, ôm cô vào lòng, cuối cùng nghe thấy tiếng cô hét: “Mẹ … Mẹ … hu hu… Con đau … sợ …”
Anh vỗ nhẹ vào lưng cô trấn an, “Đừng sợ, hít một hơi thật sâu, hít vào, thở ra.


Bạch Lê ngoan ngoãn hít một hơi thật sâu, thở ra, chậm lại một chút, hai tay cô đặt lên bộ ngực sẫm màu, khóc lóc xin lỗi, “Xin…Lỗi …”
“Xin lỗi cái gì?” Thẩm Ám khẽ hỏi.

“Em…e.

m sợ…” Giọng nói Bạch Lê run run, “Thẩm…Bác sĩ…em chịu nổi… Em không muốn …lại tìm em …”
Thẩm Ám ôm mặt cô, anh dùng ngón tay lau sạch nước mắt cho cô, áp đôi môi mỏng lên mắt cô hôn, trầm giọng nói, “Anh chỉ muốn em.

Nghe thấy lời này, lưng của Bạch Lê run lên, nửa cơ thể đều tê liệt.

Anh giữ lấy cô lần nữa, hai tay ôm cô vào lòng, lòng bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cô, “Đừng sợ, chúng ta từ từ thôi.


Cô bị ôm lấy, cả người vẫn không ngừng run rẩy lo lắng.

Tim càng đập loạn xạ hơn.

Thẩm Ám nhưng lại lạc đề tài hỏi cô: “Buổi tối đã ăn cái gì rồi?”
Cô muốn đẩy anh ra, nhưng không có sức lực, cả người mềm nhũn trong vòng tay anh, nhỏ giọng nói “Cháo.


“Cháo gì?” Thần An đưa tay đặt lên tóc cô, nhẹ nhàng xoa,” Ăn ngon không? ”
Bạch Lê không kiềm chế được cô hơi run,”Ngon, ăn ngon.


“Nhìn anh nói.

” Anh cúi đầu nhìn cô.

Bạch Lê lập tức vươn tay che mặt.

Thẩm Ám mỉm cười, anh kéo tay cô ra, liếm đi giọt nước mắt ướt đẫm trên khóe mắt cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ướt át của cô hỏi: “Bác sĩ Thẩm hôm nay đẹp trai không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận