Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Nam Phong thở dốc một hơi vì bị tiểu huyệt đột ngột siết chặt lại, nhưng anh rất nhanh đã nhịn xuống: “Con không ăn ớt xanh, hiện tại Chi Chi đã mất thị giác nên vị giác cũng trở nên nhạy cảm hơn, chỉ một chút cay Chi Chi cũng không ăn được.”

“Vậy mẹ sẽ làm thanh đạm một chút.”

Diệp Nam Phong sướng đến tê dại, cũng mặc kệ đang ở trong hoàn cảnh nào, anh tiếp tục thẳng lưng cắm vào, quy đầu mở phần thịt mềm mại bên trong ra, dùng chút lực đâm thẳng về phía trước, làm toàn bộ dương vật cắm vào trong hoa huyệt.

Không chỉ có gậy thịt cắm vào kích thích lấy âm đạo cô, mà khi anh đẩy về phía trước, thân thể anh cũng đè lên vòng âm vật ở bên ngoài, cộng với dương vật bên trong đang chọc vào phần gốc âm vật, sự kích thích từ trong ra ngoài khiến Diệp Chi gần như choáng váng, cơ thể cô mềm nhũn như một vũng nước.

“Hừm a…. ưm ư…”

Cô thở dốc một tiếng, theo sau là tiếng rên rỉ không ngăn cản được, khoái cảm trong người khiến cô không cách nào điều khiển cơ thể mình và ngăn không cho tiếng thở dốc phát ra.

Âm thanh được truyền qua điện thoại, mẹ cô lo lắng hỏi: “Sao vậy? Chi Chi bị sao vậy?”

Yết hầu Diệp Nam Phong nhấp nhô: “Em ấy muốn nói chuyện với mẹ nên đã giật lấy điện thoại, không cẩn thận đã ngã khỏi xe lăn.” Anh nhéo vào eo Diệp Chi, làm cô tỉnh táo lại: “Thế nào, té có đau không?”

Diệp Chi nói với giọng điệu hơi nức nở: “Em, không sao…. ưm ư…”

“Không sao thì anh sẽ tiếp tục.”

Diệp Nam Phong rút dương vật ra, rồi lại thong thả cắm vào, mỗi lần đều cố ý ấn lên vòng âm vật của cô.

Giọng mẹ lại vang lên: “Nam Phong, con đừng có bắt nạt Chi Chi, mau đưa điện thoại cho con bé.”

Diệp Nam Phong thúc người nhắc nhở cô: “Mẹ muốn nói chuyện với em.”

Diệp Chi thở hổn hển: “Mẹ, con…. con đang nghe đây…”

Vừa rồi cô còn có ý định nói cho mẹ biết anh trai thật sự đang bắt nạt mình, nhưng bây giờ cô không dám, không chỉ vì bị anh trai uy hiếp, mà còn vì anh đã cắm thứ đồ đáng sợ kia vào người cô.

“Chi Chi à, mẹ đang nấu cơm cho con, đều là món con thích ăn, một lát nữa mẹ sẽ đưa đến bệnh viện. Con hãy chăm sóc bản thân thật tốt nhé, anh trai con đương nhiên sẽ có nhân viên y tế chăm sóc.”

“Dạ….” Diệp Nam Phong lại đụng vào chiếc vòng khoái cảm, thân thể Diệp Chi run rẩy một hồi lâu mới trả lời: “Con biết rồi mẹ…. ư….”

“Đồ ăn sắp chín rồi, mẹ không nói nữa, một lát nữa gặp lại nhé.”

Mẹ cúp điện thoại, giọng nói kìm nén cuối cùng cũng được thả ra.

“A a a…. ưm ~ ~ đừng mà, anh hai… ưm…. đừng chạm vào cái đó…. A!”

So với Diệp Chi, giọng nói Diệp Nam Phong vẫn đè nén như cũ: “Hừm…. Chi Chi mới có vậy đã không chịu nổi? Trước mặt mẹ mà kêu thành như vậy, nếu sau này mẹ biết chuyện của chúng ta, có khi mẹ nghĩ đến ngày hôm nay, sẽ đoán được anh và Chi Chi đang làm cái gì.”

Diệp Chi thậm chí không dám nghĩ đến viễn cảnh đó, cô khóc lóc cầu xin anh: “Đừng nói nữa…. ư ưm ~”

Đột nhiên, anh di chuyển nhanh hơn, rút ra nguyên cây rồi lại đâm vào chỗ sâu nhất, làm cho chiếc giường bên dưới rung lắc dữ dội.

“Vậy sau này Chi Chi còn muốn ở bên anh hai không?”

Mặc dù Diệp Chi đã nhận ra anh trai cô chính là một kẻ biến thái, nhưng vẫn bị lời nói của anh làm cho xấu hổ và giận dữ, tuy nhiên, mẹ cô đang ở dưới lầu, so với sự giận dữ thì cô càng sợ bị mẹ phát hiện.

Cô khuất phục mà nói theo lời anh: “Ở bên nhau, Chi Chi cùng, cùng anh hai… ưm… a ~ ~ sẽ mãi mãi ở, ở bên nhau….”

Diệp Nam Phong bế cô lên, để thân thể cô khóa ngồi trên người mình, vén mái tóc đen dài ra sau, anh dùng giọng nói trầm thấp dịu dàng nói: “Em có thể chủ động một chút không? Trước khi mẹ làm xong cơm, chúng ta phải nhanh chóng quay lại bệnh viện, không còn nhiều thời gian nữa.”

Tư thế này dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể của Diệp Chi lên người Diệp Nam Phong, hai chân cô dang rộng ra, trọng lượng làm dương vật tiến vào sâu hơn, gần như đến tận cửa tử cung. Chiếc vòng âm vật khó có thể xem nhẹ dưới tư thế này cũng liên tục bị đè ép.

Bình luận (0)

Để lại bình luận