Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Sỉ Nhục Của Ánh Nhìn
Lăng Nhiễm không vội vã. Sự đầu hàng của Mật Mật dường như chỉ khiến anh thêm hưng phấn, nhưng là một kiểu hưng phấn bệnh hoạn, chậm rãi.
Anh thả tay cô ra, nhưng cô cũng không dám cử động. Anh lùi lại một chút, ngồi quỳ trên giường, và chỉ… nhìn.
Anh nhìn cô.
Nếu ánh mắt có thể giết người, Mật Mật đã chết ngàn vạn lần. Nhưng ánh mắt của Lăng Nhiễm còn tệ hơn cả giết người. Nó lột trần cô, không chỉ là quần áo, mà lột trần cả linh hồn cô. Anh nhìn cô với ánh mắt của một nhà khoa học đang nghiên cứu một mẫu vật kỳ lạ, của một nghệ sĩ đang đánh giá tác phẩm của mình, và của một con thú đang ngắm nghía bữa ăn.
“Tách chân ra.” Anh ra lệnh, giọng bình thản.
Mật Mật sững sờ, sau đó lắc đầu nguầy nguậy. “Không… làm ơn…”
“Anh nói, tách chân ra.” Lăng Nhiễm lạnh lùng nhắc lại. Anh vươn tay, không phải để làm thay cô, mà là để bóp nhẹ lấy cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt anh. “Hay em muốn anh trai giúp em?”
Nỗi sợ hãi bị anh chạm vào còn lớn hơn cả sự xấu hổ. Mật Mật run rẩy, từ từ dạng hai chân ra, phơi bày nơi bí ẩn và nhạy cảm nhất của mình trước ánh nhìn của anh.
Anh gật gù, vẻ mặt hài lòng. “Đúng rồi. Phải ngoan như vậy.”
Anh quỳ giữa hai chân cô, nhưng vẫn giữ khoảng cách. Anh không chạm vào. Anh chỉ nhìn. Anh nhìn chăm chú vào cái huyệt nhỏ đáng thương đang sưng đỏ vì bị hành hạ đêm qua. Anh nhìn nó co rúm lại dưới ánh mắt của anh, rồi lại ươn ướt một cách đáng xấu hổ.
“Em ướt rồi kìa, Mật Nhi.” Anh bình luận, giọng điệu như đang nói về thời tiết. “Mới chỉ nhìn thôi mà em đã ướt rồi. Em thật sự rất lẳng lơ, em gái ạ.”
“Không phải!” Mật Mật khóc nấc lên, cô cố khép chân lại nhưng bị hai đầu gối của anh chặn đứng. Cô lấy tay che mặt, không muốn thấy vẻ mặt của anh lúc này.
“Vậy sao?” Anh cười. “Để anh trai xem, có phải em đang nói dối không.”
Và rồi, cô cảm nhận được nó.
Một thứ gì đó nóng hổi, mềm mại và ướt át… chạm vào cửa mình cô.
Mật Mật giật nảy mình. Cô mở bừng mắt. Lăng Nhiễm… Lăng Nhiễm đang cúi đầu, dùng lưỡi…
“Không! A… Dừng lại! Bẩn quá! Anh trai… Lăng Nhiễm… Dừng lại!”
Cô hoảng loạn giãy giụa, nhưng anh đã nắm lấy hai cổ chân cô, kéo ra, giữ chặt. Anh vùi mặt vào giữa hai chân cô, cái lưỡi điêu luyện của một kẻ biến thái bắt đầu công cuộc khám phá của mình. Anh liếm láp, mút mát, trêu đùa cái hột le nhỏ bé đang run rẩy của cô.
Đó không phải là một nụ hôn. Đó là sự sỉ nhục. Là sự đánh dấu chủ quyền.
“Ư… a… đừng… xin anh…” Mật Mật không còn biết mình đang nói gì nữa. Cơ thể cô đang phản bội cô. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Nỗi nhục nhã và khoái cảm bệnh hoạn đang hòa quyện vào nhau, tra tấn cô.
“Kêu anh trai.” Giọng anh vang lên, ù ù, ngắt quãng giữa những cái mút mát. “Nói em muốn anh trai.”
“Không… ưm…”
Anh đột nhiên cắn nhẹ vào nơi nhạy cảm nhất.
“A!” Mật Mật hét lên, co rúm người lại.
“Kêu.” Anh ngẩng đầu lên một chút, đôi môi mỏng bóng loáng vì dâm thủy của cô. Anh nhìn cô, ánh mắt đen đặc dục vọng. “Kêu anh trai, nếu không anh sẽ cắn nát nó.”
Cô sợ hãi. Cô thực sự sợ hãi gã đàn ông điên rồ này.
“Anh… trai…” Cô thều thào, giọng vỡ nát. “Em muốn… muốn anh trai…”
“Ngoan lắm.” Anh cười, nhưng nụ cười đó không chạm đến mắt.
Anh đứng dậy, cơ thể cường tráng trần trụi. Cự vật bên dưới đã sớm cương cứng, đỏ tím, gân guốc, như một con quái vật đang gào thét đòi được giải thoát.
Anh không cho cô thời gian để thở. Anh nắm tóc cô, kéo cô ngửa đầu ra sau.
“Há miệng.” Anh ra lệnh. “Đến lúc em gái phục vụ anh trai rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận