Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tề Mậu nhắm mắt lại, lúc này anh thực sự không có chút tâm tư nào, bộ dáng dâm đãng của Tôn Miểu càng khiến anh khó chịu hơn, anh rút tay ra, dùng khăn giấy lau cẩn thận rồi nói “Đi đi, tôi sẽ kêu Hoắc Tử Ngôn đưa tiền cho em.”

“Tề thiếụ..” Tôn Miểu bất an nhìn anh, cô không biết vì sao người đàn ông kêu cô vào phòng rồi đột nhiên lại đuổi cô đi, trước giờ cô vẫn luôn rấttự tin vào thân hình cùng dung mạo của mình, cô đã làm gì sai sao?

“Ra ngoài.” Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông không chút biểu cảm, ánh mắt lạnh lùng khiến người khác run sợ.

Mẹ kiếp, tâm trạng của anh càng ngày càng tệ, không được, anh phải đến Vân Khê trấn để bắt con cừu non bỏ trốn kia, con mồi đều đã vào miệng rồi còn muốn chạy đi đâu?

Cừu con hiển nhiên không biết mình đang bị thợ săn gắt gao rình mò, mỗi ngày có lẽ đều vui vẻ thoải mái, hiện tại anh không vui, cô cũng đừng mong mình có thể sống tốt

Diệp Tiểu Tiểu mấy ngày nay thật sự sống vô cùng tiêu dao, sau khi Tề Mậu mở cửa trèo lên giường ép buộc cô làm chuyện đó, cô thực sự rấtsợ hãi.

Mặc dù sau đó ánh mắt của người đàn ông lại trở nên dịu dàng, cũng không có tiếp tục ép buộc cô nữa, nhưng cả đêm anh vẫn ôm chặt cô không buông, sờ tới sờ lui khắp người cô, vật cứng dưới háng không ngừng cọ vào mông cô, khiến cho hạ thể bên dưới ướt đẫm một mảnh, không thể ngủ không ngon được.

Vốn tưởng rằng sau khi đuổi anh đi liền có thể tạm thời yên bình sống chung dưới một mái nhà, nhưng bây giờ xem ra điều đó là không thể được.

Tề Mậu nếu muốn ở đó thì cứ để anh sống, như vậy cô cũng không cần phải trả tiền cho anh nữa, chỉ cần cô tự mình rời đi là được.

Cô cũng không muốn quay lại ở chung với Trần Tử nữa, đến nhà bạn cùng lớp cũng không tốt lắm…

Nhớ đến ngôi nhà ở Vân Thươռg thôn do bà ngoại để lại, cô lén lút thức dậy trước bình minh, thu dọn sách vở, bắt xe chạy đến nơi này.

Những ngày này đơn giản là những ngày hạnh phúc nhất tɾong kỳ nghỉ

Lê ngoài sân đã chín, cô trèo lên hái một quả, nằm trên thân cây ngơ ngác nhìn mây trời.

Về sau cô nên làm gì đây? Mẹ cô đã mất, cô không có người thân trên đời này, cô cũng không thể tỏ vẻ hòa hợp với Trần Tử tɾong căn nhà đó, tuy căn hộ kia cũng có phần của cô nhưng cô cũng không nghĩ tới muốn tranh g͙iành.

Cô giáo nói, học là con đường duy nhất, chi phí học đại học cô cũng đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó cô sẽ nhờ bà Trần bán

căn nhà ở Vân Khê trấn đi, dù có rấtnhiều hồi ức đáng nhớ nhưng con người dù sao cũng phải nhìn về phía trước để sống tiếp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận