Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cám Dỗ Nơi Công Sở
Tại tập đoàn Hoắc Viễn, không khí làm việc vẫn căng thẳng và chuyên nghiệp như mọi ngày. Tuy nhiên, trong phòng làm việc của chủ tịch, bầu không khí lại có phần… ám muội khác thường.
Hoắc Đông Thần vừa kết thúc cuộc họp cổ đông, tâm trạng khá tốt vì lợi nhuận quý này tăng vượt bậc. Hắn trở về phòng, thấy Phỉ Y Hân đang chăm chú cúi người sắp xếp tài liệu trên bàn trà. Chiếc váy công sở ôm sát tôn lên vòng eo con kiến và bờ mông cong vút của cô. Cổ áo sơ mi hơi trễ xuống khi cô cúi thấp, để lộ khe ngực trắng ngần đầy cám dỗ.
Hắn nới lỏng cà vạt, tiến lại gần, không tiếng động đứng sau lưng cô. Mùi hương nước hoa nam tính quen thuộc xộc vào mũi khiến Phỉ Y Hân giật mình, định quay lại thì đã bị một vòng tay rắn chắc ôm trọn lấy eo từ phía sau.
“Á… Hoắc tổng…” Cô khẽ kêu lên, nhưng ngay lập tức bị hắn áp sát, lưng cô dán chặt vào lồng ngực rộng lớn của hắn.
“Gọi tên tôi!” Hắn thì thầm vào tai cô, rồi cắn nhẹ lên vành tai mẫn cảm.
“Đông… Đông Thần… đây là công ty…” Phỉ Y Hân run rẩy, cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng. Hợp đồng bạn giường đã ký, nhưng cô vẫn chưa quen với việc hắn có thể phát tình mọi lúc mọi nơi như thế này.
“Thì sao? Tôi là chủ ở đây.” Hắn cười tà, bàn tay hư hỏng bắt đầu trượt từ eo lên, bao phủ lấy bầu ngực mềm mại của cô qua lớp áo, xoa nắn đầy chiếm hữu.
Phỉ Y Hân rên nhẹ, hai chân bắt đầu mềm nhũn. Hắn xoay người cô lại, bế cô đặt lên đùi mình khi hắn ngồi xuống ghế sofa. Tư thế này khiến cô hoàn toàn lọt thỏm trong lòng hắn, hai chân cô tách ra hai bên hông hắn, vô tình cọ xát vào vật cứng rắn đang trỗi dậy bên dưới lớp quần tây.
“Chúng ta… bàn việc công…” Phỉ Y Hân hổn hển, cố gắng lấy tập tài liệu trên bàn để che đi sự bối rối và phản ứng của cơ thể mình. “Đây là bản kế hoạch hợp tác của tập đoàn Lan Vân Thiên…”
Hoắc Đông Thần liếc nhìn tập tài liệu, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường lạnh lẽo, nhưng bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve dọc sống lưng cô, luồn vào trong váy, chạm vào làn da đùi mát lạnh.
“Em nghĩ sao về phi vụ này?” Hắn hỏi, nhưng tâm trí rõ ràng không đặt vào công việc. Ngón tay hắn đang vẽ những vòng tròn trêu ngươi ngay mép quần lót của cô.
“Không… không thành…” Phỉ Y Hân khó khăn trả lời, hơi thở dồn dập. “Lan Vân Thiên đang gặp khó khăn tài chính… họ chỉ muốn dựa hơi Hoắc Viễn…”
“Thông minh lắm.” Hắn khen ngợi, rồi bất ngờ luồn tay vào trong quần lót, chạm trực tiếp vào nơi tư mật đang ẩm ướt của cô.
“A…” Phỉ Y Hân cong người lên, bám chặt vào vai hắn.
“Ướt thế này rồi sao? Xem ra em cũng rất thích bàn công việc kiểu này nhỉ?” Hắn cười khẽ, ngón tay bắt đầu di chuyển, khuấy đảo bên trong cô.
“Đừng… người ta vào…”
“Không ai dám vào khi chưa có lệnh của tôi.” Hắn chặn họng cô bằng một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt. Lưỡi hắn quấn lấy lưỡi cô, tay hắn làm loạn bên dưới, đưa cô lên đỉnh vu sơn ngay tại phòng làm việc.
“Sẽ nghe em, không hợp tác với họ. Nhưng đổi lại…” Hắn dứt ra, nhìn vào đôi mắt mơ màng vì tình dục của cô. “Tối nay em phải bồi thường cho tôi. Mặc bộ váy tôi đã gửi đến, chúng ta đi ăn tối.”
Phỉ Y Hân thở dốc, gục đầu vào vai hắn, hoàn toàn bị hắn thao túng cả thể xác lẫn tinh thần. Cô biết mình đang chơi với lửa, nhưng ngọn lửa này quá đỗi mê người, khiến cô không muốn dập tắt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận