Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đúng đúng đúng! Chính là cậu ấy!”

“Trị hết rồi à? Bây giờ?” Người kia hỏi.

“Không biết, nhưng tôi thấy người càng lớn càng đẹp, còn đưa theo bạn gái tới đây, chắc là khỏi rồi.”

Người nọ càng giật mình, “Còn có bạn gái? Không phải nói cậu ấy mắc hội chứng gì của Ả Rập, à hội chứng thiếu hụt tình cảm, phải không? Cũng khỏi rồi?”

“Không biết, nhưng vẫn không thích đáp lại người khác.”

“Vậy chắc chưa khỏi hẳn, aiz, đáng tiếc.”

Văn Tẫn nhập mật mã mở cửa, nhấc chân đi vào.

Phòng khách to như vậy nhưng trang hoàng cực kỳ đơn giản, một chiếc ghế sô pha bằng da, một cái bàn trà trong suốt, ngay cả TV cũng không có, bốn phía trừ bồn hoa, chỉ có mười mấy bể cá trong suốt hấp dẫn lực chú ý của Tưởng Uyển.

Cô đổi giày, cách một khoảng, chỉ thấy xung quanh toàn bình thủy tinh lớn xếp trên bàn, bên trong là thực vật thủy sinh xanh mượt.

Cô tò mò hỏi, “Sao nhà anh trồng nhiều trầu bà thế?”

Văn Tẫn ngẩng đầu nhìn, trên mặt không có chút cảm xúc.

“Không phải trầu bà.”

“Là rau hữu cơ do bọn họ cải tạo.”

Giày trong tay Tưởng Uyển bỗng chốc rơi trên mặt đất, cô ngơ ngẩn ngẩng đầu nhìn về bốn phía.

Cả phòng khách rộng lớn bị che kín bởi mười mấy cái bàn lớn lớn bé bé, trên bàn để gần bốn năm mươi cái bình thủy tinh lớn, bên trong đều là rau hữu cơ.

Lúc này, đầu cô bỗng xẹt qua câu nói của Đồng La Thiêu.

— “Cậu ấy chỉ ăn một xíu rau cải thôi sẽ nôn đến chết đi sống lại.”

— “Từ ngày bọn em bắt đầu quen biết, chưa từng thấy cậu ấy ăn rau, cho tới lúc cậu ấy ăn cơm, lỡ ăn phải một miếng rau cải, nôn rất lâu, cả khuôn mặt trắng bệch.”

Tưởng Uyển kiềm nén hồi lâu, mới nén được nước mắt nóng hổi ở hốc mắt trở về.

Cô đi vào, đánh giá những bình thủy tinh ở đây.

Rau bên trong mọc rất tốt, mỗi một chiếc lá giống như hút no nước, tràn trề sức sống, xanh mơn mởn.

Cô cũng đã hiểu ba mẹ Văn Tẫn làm nghề gì.

Giáo sư, viện nghiên cứu.

“Công việc của bọn họ rất bận rộn?” Cô hỏi.

Văn Tẫn nhìn chằm chằm bình thủy tinh trước mặt, ánh mắt không gợn sóng, “Một tuần về hai ba lần.”

Một tuần về hai ba lần?

Tưởng Uyển sợ ngây người.

Cho nên, từ nhỏ Văn Tẫn đã bị ném ở nhà một mình?

“Khi còn nhỏ anh ở một mình?” Tưởng Uyển hỏi.

Văn Tẫn lắc đầu, “Có gia sư và dì giúp việc.”

Tưởng Uyển chú ý, anh không nhắc tới ba mẹ.

“Bọn họ cảm thấy anh có thiên phú nghiên cứu khoa học, từ nhỏ đã mời giáo sư về chỉ dạy kiến thức nghiên cứu khoa học.” Văn Tẫn cụp mắt nhìn bình rau thủy tinh trong suốt, “Lúc anh năm tuổi, đã tạo ra nhóm rau hữu cơ đầu tiên.”

Giọng nói của anh rất thấp, nhàn nhạt không có nhiều cảm xúc, “Vì mục đích thí nghiệm, người phát minh nghiên cứu ra sẽ là người đầu tiên phải ăn hết.”

Tưởng Uyển nghe xong, tim run lên, “Vì thế, anh đã ăn toàn bộ số rau được tạo ra?”

“Ừ.”

Tưởng Uyển nghĩ đến hiện tại anh chỉ cần ăn một chút rau sẽ nôn ra, hốc mắt lập tức đỏ bừng, “Sau đó thì sao?”

Văn Tẫn nhìn đèn treo trên đỉnh đầu, “Sau đó bọn họ đưa anh đi gặp bác sĩ tâm lý, không cho phép anh di chuyển vào ban đêm, 10 giờ tối, sẽ tắt toàn bộ đèn trong nhà.”

Tưởng Uyển suy đoán, lúc này có lẽ ba mẹ anh đã phát hiện anh mộng du.

“Sau đó, bọn họ đưa anh tới trường học, mới phát hiện, anh không giống một đứa trẻ bình thường.” Lúc Văn Tẫn nói, khuôn mặt có chút hoang mang, “Bọn họ cảm thấy thích khóc, thích cười, thích nghịch nghợm mới là bình thường, anh không học được, cũng không thể khóc.”

Tưởng Uyển cắn môi, nước mắt lại rơi xuống, “Sau đó?”

“Sau đó bọn họ đưa anh về nhà, bắt đầu từ ngày đó, anh vẫn luôn học ở nhà.”

“Vẫn luôn ở nhà?” Tưởng Uyển vội vàng quay lưng lau nước mắt, giọng nói phát ra mang theo giọng mũi, “Không ai chơi cùng anh hả? Chỉ có một mình anh?”

“Lúc đầu cũng có, sau này thì không.”

Tưởng Uyển không hỏi tại sao, vì cô có thể đoán được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận