Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gần mười ngày không liên lạc, ảnh đại diện của Vu Triều đã sớm chìm xuống dưới.

Tạ Linh Lăng trượt xuống nhấp vào avatar của Vu Triều, cô định hỏi anh có bị thương hay không, nhưng những chữ cô gõ đã bị xóa từng chữ một.

Mấy ngày không liên lạc, câu mở đầu đầu tiên chẳng biết nên nói cái gì.

Tạ Linh Lăng muốn hỏi Vu Triều đang làm gì, cũng muốn hỏi anh ở đâu, còn muốn hỏi anh bị thương có nghiêm trọng hay không.

Đều mà cô không ngờ là ngay lúc cô do dự, số điện thoại của Vu Triều đột nhiên xuất hiện trên màn hình điện thoại di động của Tạ Linh Lăng.

Tạ Linh Lăng giật mình vài giây, ý thức được đây là Vu Triều gọi điện cho cô.

Đây là tâm linh tương thông gì vậy?

Cô nhìn id người gọi, tim đập nhanh hơn vài nhịp, sau đó nhấn nút nghe.

Vu Triều: “Em đang bận à? ”

Cách sóng điện thoại, giọng nói của anh vẫn trầm thấp như trước vừa rắn rỏi vừa mê hoặc lòng người.

Tạ Linh Lăng nói: “Cũng không bận lắm. Còn anh thì sao? ”

Sau đó, cả hai đồng thời mở miệng nói:

“Tôi…”

“Anh…”

Tạ Linh Lăng nói: “Anh nói trước đi. ”

Vu Triều không chút do dự, hỏi: “Vừa rồi Chu Lư nhắc tới tôi với em? ”

“Ừm’’

Chỉ một phút trước, Chu Lư sau khi ra khỏi cửa hàng hoa của Tạ Linh Lăng đã gọi điện hỏi thăm Vu Triều. Mặc dù không đến thăm, nhưng một cuộc gọi điện thoại là điều cần thiết.

Trong điện thoại, Chu Lư cũng nhắc tới Tạ Linh Lăng.

Nhiều ngày như vậy Vu Triều đã không liên lạc với Tạ Linh Lăng, thứ nhất là vì dưỡng thương không có gì cần thiết, thứ hai cũng không muốn để cho cô nhìn thấy bộ dáng chật vật của mình.

Tạ Linh Lăng hỏi Vu Triều: “Anh bị thương sao? ”

“Ừm, chỉ là vết thương nhỏ thôi”

“Chuyện xảy ra khi nào vậy?”

“Tối hôm đó… Cái đêm em đến đưa cho tôi đồ ăn khuya. ”

Tạ Linh Lăng thở dài: “Vậy có lẽ tôi không nên mang đồ ăn khuya cho anh.”

Vu Triều cười: “Chuyện này có liên quan gì đến việc đưa đồ ăn khuya chứ? Nhiệm vụ cần đến sẽ luôn đến. ”

“Anh không sao chứ?”

“…… Không tốt lắm. ”

Tạ Linh Lăng lo lắng: “Chỗ nào không tốt? Bây giờ anh đang ở đâu? ”

“Ở nhà’’

“Tôi tới tìm anh.”

Trong lúc nói chuyện, Tạ Linh Lăng đã đứng dậy chuẩn bị đóng cửa hàng, cô còn không nhận ra được mâu thuẫn trong lời nói của anh.

Mâu thuẫn của Vu Triều là một mặt anh không muốn để cho cô nhìn thấy bộ dáng bị thương của anh, nhưng anh nhịn không được mà nghĩ tới cô. Anh muốn nhìn thấy cô nhiều hơn.

Nhà của Vu Triều, Tạ Linh Lăng không thể coi là quá quen thuộc nhưng ít ra vẫn biết cửa nhà của anh. Cô gói một bó hoa hướng dương từ cửa hàng mang tới, sau đó ghé qua cửa hàng trái cây để mua một ít hoa quả, rồi chạy nhanh đến chỗ của Vu Triều.

Sau khi đến cô đứng dưới lầu nhà Vu Triều, Tạ Linh Lăng mới nhận ra được sự quan tâm của cô đối với anh hình như đã vượt qua loại quan hệ mập mờ không rõ ràng này.

Nhưng phải làm sao đây?

Bây giờ cô rất lo lắng cho anh, chỉ muốn gặp anh, cô muốn biết vết thương của anh bây giờ như thế nào.

Bước chân Tạ Linh Lăng đi lên lầu chợt dừng lại, vứt bỏ những suy nghĩ rối rắm sang một bên, cất bước nhanh lên lầu.

Lúc đứng tại cầu thang trên tầng sáu, Tạ Linh Lăng nhìn thấy cửa nhà Vu Triều đã mở, giống như đặc biệt nghênh đón cô đến.

Tạ Linh Lăng không chút do dự, mở cửa rộng ra, nhìn thoáng qua đã thấy Vu Triều đứng ở trong phòng khách.

Mấy ngày không gặp, hai người nhìn nhau.

Tạ Linh Lăng theo bản năng tìm kiếm vết thương trên người của anh, còn Vu Triều thì đi về phía cô, nói: “Có dép nữ anh mới mua.”

Anh đi tới trước mặt cô mấy bước, cuối cùng cũng để cho Tạ Linh Lăng thấy rõ đôi tay của anh đang quấn băng gạc màu trắng

Tạ Linh Lăng trong lúc nhất thời quên thay giày, mà nhìn hai tay Vu Triều: “Tay anh bị thương?”

Vu Triều gật đầu, dang rộng đôi tay đang băng bó ra, thoải mái nói với Tạ Linh Lăng: “Có phải so với lần trước tôi băng bó cho em đẹp hơn một chút hay không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận