Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

So với các bà chị đang kích động, điên cuồng kia, tôi, Lãnh Nghiên cùng An Như Tuyết chính là ba người bình tĩnh duy nhất còn sót lại, nguyên nhân rất đơn giản, tôi đã kết hôn rồi, Lãnh Nghiên chỉ thích nghiên cứu BL thôi, còn An Như Tuyết đang ảo tưởng về những kỳ nữ xuyên không đến triều Thanh xa tít mù tắp. Nếu Hà Dịch mà là Tứ Tứ* thì cô nàng đã tìm mọi cách bất kể có bao nhiêu người để đánh ngất cậu ta rồi đem về nhà cất giấu ngay lập tức rồi.

(*Tứ Tứ: Tứ aka Dận Chân, con trai thứ tư của Khang Hi, sau này lên làm vua, hình như là Càn Long pà con ạh. Có hẳn một dòng văn học về kiểu này, gọi là thanh xuyên, tức xuyên về thời Thanh ạh, và mí tác phẩm ta đọc thì hầu hết đều xuyên về thời điểm bát ca tranh hùng, tức lúc tám đứa con của Khang Hi tranh giành ngôi báu. Ách, chả biết người khác thế nào, ta thì cực không thik, ta không thích đọc Bộ Bộ Kinh Tâm_ _!Đau đầu, tốn nơron, phẳng não…Ta vốn đã ghét cung đấu rồi, xuyên về thời Thanh chán ngắt.)

Chu Tuấn Hi dùng vẻ mặt cảm động vô cùng nhìn chúng tôi, lấy tay lau nước mắt cảm khái nói: “Ba người quả nhiên là chị em tốt của chúng tôi, kiên quyết không để kẻ ngoài hấp dẫn!”

Các vị đàn anh đẹp trai không phục vì Hà Dịch được hoan nghênh, cho nên tính toán tìm tòi, quyết tra ra bộ mặt thật của cậu ta.

Một người trong đám đàn anh chủ động đứng lên, móc ra một bao thuốc lá, dùng nụ cười dối trá kinh điển của đám sói già rút một điếu đưa cho Hà Dịch, Hà Dịch gần như không thèm suy nghĩ, mặt không đổi sắc từ chối khéo léo, vị đàn anh kia bối rối thu tay về, lại không chịu thua tiếp tục kích cậu ta uống rượu, đáng tiếc, các đàn chị mỹ nữ đã lên tiếng, buổi trưa uống rượu làm gì, đến chiều vẫn còn phải đi làm mà!

Cuối cùng, các anh em đều bị tiêu diệt, Hà Dịch trở thành đối tượng trọng điểm được bảo vệ nghiêm ngặt bởi các chị em trong công ty.

Nhìn gương mặt tuấn tú tươi cười như cũ của Hà Dịch, tôi cảm thấy nó có chút giả dối, sự ôn nhu trong mắt kia hơi trống rống, thần bí và mâu thuẫn.

Có lẽ ở gần Hàn Lỗi lâu, gần mực thì đen nên bị anh ảnh hưởng, tôi bây giờ nhìn ai cũng cảm thấy kẻ đó đang đeo mặt nạ. Hàn Lỗi ơi là Hàn Lỗi, tôi đơn thuần của ngày xưa đâu mất rồi.

Ăn cơm trưa xong, tôi tách khỏi đoàn người, lặng lẽ đi lên tầng thượng, tính hóng gió nghỉ ngơi một chút.

Kể từ sau khi bị đồng chí Tần Hạo gọi lên mái nhà “đối thoại” xong, tôi liền phát hiện đây là một nơi rất tốt để lười biếng, ách, nhầm, là nơi nghỉ ngơi rộng rãi mà an tĩnh, đặc biệt nhất chính là không có ai phát hiện ra nơi thú vị này nha.

Đồng chí Tần Hạo, quả nhiên cậu là anh em tốt của tôi, mọi người nói xem người bình thường làm sao có thể tìm được nơi tốt như vậy a.

Vừa nhẹ nhàng đẩy cửa sân thượng xong, giác quan thứ sáu của tôi lập tức cảnh báo cho biết bên trong có người.

Quả nhiên, đằng xa có một thân ảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc gục ở trên lan can, từ chiếc áo tôi liền nhận ra, đó tuyệt đối chính là cậu nhóc còn nhanh chân hơn cả tôi—Hà Dịch.

Nhưng mà, anh không phải nói mình không hút thuốc sao, vậy đám sương khói bay lên trước mặt anh kia là cái gì?

Quả nhiên, cậu nhóc này không hề đơn giản.

Giác quan thứ sáu của Hà Dịch cũng không yếu, lạnh lùng đưa mắt liếc về phía cánh cửa mới mở một nửa, gần như là cùng lúc đó, tôi phản xạ có điều kiện núp ngay đi, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Xem xem, tôi đã nói cái nụ cười ôn nhu đó chỉ là mặt nạ thôi mà!

Len lén liếc nhìn bóng lưng cậu ta lần nữa, có chút đơn bạc cùng cô độc, làm cho người ta có cảm giác vừa thần bí vừa nguy hiểm vô cùng.

Sau khi tan việc, tôi quả nhiên nhận được một tin nhắn yêu cầu đợi ở bãi đậu xe, không cần hoài nghi, chính là từ cái người đàn ông tính tình trẻ con hay hờn giận kia gửi đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận