Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mùa hè trôi qua nhanh chóng, để lại sau lưng những kỷ niệm điên rồ trên đảo F. Kiều Ninh Ninh trở về với cuộc sống sinh viên bình thường, nhưng “bình thường” với cô bây giờ là một khái niệm xa xỉ. Scandal ảnh nóng của Mục Giang Nam nổ ra, nhưng may mắn thay khuôn mặt cô không bị lộ rõ. Hắn cũng im lặng để scandal trôi qua, coi như cô đã thoát nạn.
Trường đại học tổ chức hội diễn văn nghệ chào mừng tân sinh viên. Kiều Ninh Ninh bị đội trưởng đội văn nghệ lôi kéo vào nhóm nhảy hiện đại. Cô tặc lưỡi đồng ý, coi như tập thể dục giữ dáng.
Buổi biểu diễn diễn ra vào tối thứ Bảy. Kiều Ninh Ninh mặc chiếc áo croptop bó sát khoe trọn vòng eo con kiến và chiếc quần short jean ngắn cũn cỡn, lộ ra đôi chân dài miên man trắng muốt. Cô nhảy sung sức trên sân khấu, từng động tác lắc hông, uốn người đều toát lên vẻ gợi cảm chết người, khiến đám nam sinh bên dưới hò hét điên cuồng.
Kết thúc bài nhảy, cô thở hổn hển chạy vào cánh gà để thay đồ. Vừa kéo tấm rèm phòng thay đồ lại, một bàn tay đã bịt chặt miệng cô, đẩy cô vào góc tường.
-Ưm…
-Suỵt! Là tớ.
Từ Cảnh! Cậu lớp phó gương mẫu ngày nào giờ đây nhìn cô với ánh mắt rực lửa dục vọng. Hắn nhìn chằm chằm vào khe ngực sâu hun hút của cô, nuốt nước bọt ừng ực.
-Cậu nhảy đẹp lắm… đẹp đến mức tớ chịu không nổi rồi.
Hắn thì thầm, bàn tay luồn vào trong áo croptop, bóp mạnh bầu ngực mềm mại đang phập phồng kịch liệt sau bài nhảy.
-Cậu điên à? Đây là cánh gà, mọi người đang đi lại đầy bên ngoài!
Kiều Ninh Ninh hoảng hốt thì thào, cố đẩy hắn ra. Nhưng Từ Cảnh đã ép sát người vào cô, cọ cọ hạ bộ cứng ngắc vào đùi cô.
-Càng kích thích chứ sao. Tớ muốn làm cậu ngay tại đây.
Nói là làm, hắn kéo tuột chiếc quần short của cô xuống, ngón tay thô bạo chọc vào lớp quần lót đã ướt đẫm mồ hôi và dịch nhờn. Hắn gạt phăng quần lót sang một bên, lôi cậu nhỏ đang sưng tấy ra, thúc mạnh một cái vào trong.
-Á…
Kiều Ninh Ninh cắn chặt tay mình để ngăn tiếng rên. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột trong không gian chật hẹp, đầy tiếng ồn ào bên ngoài khiến cô vừa sợ hãi vừa hưng phấn tột độ.
-Bạch… bạch… bạch…
Tiếng va chạm vang lên khe khẽ sau tấm rèm mỏng manh. Từ Cảnh thúc nhanh và mạnh, tranh thủ từng giây từng phút. Kiều Ninh Ninh bám chặt vào vai hắn, móng tay cắm sâu vào da thịt, tận hưởng khoái cảm tội lỗi này.
Bỗng nhiên, tiếng MC vang lên dõng dạc trên loa phóng thanh:
-Và sau đây, xin mời cựu sinh viên ưu tú, nam diễn viên nổi tiếng Mục Giang Nam lên trao giải!
Cái tên “Mục Giang Nam” như sét đánh ngang tai Kiều Ninh Ninh. Cô cứng đờ người, cơn khoái cảm vụt tắt, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Tại sao hắn lại ở đây? Hắn đến tìm cô sao?
Từ Cảnh cảm nhận được sự co rút đột ngột của hoa huyệt, hắn gầm nhẹ một tiếng rồi bắn sâu vào trong cô. Kiều Ninh Ninh vội vàng đẩy hắn ra, chỉnh lại quần áo xộc xệch.
-Tớ… tớ phải đi đây.
Cô nói nhanh rồi lách người chạy ra khỏi phòng thay đồ, bỏ lại Từ Cảnh ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. Cô phải trốn! Cô không thể để Mục Giang Nam bắt gặp được.
Kiều Ninh Ninh chạy thục mạng về phía cầu thang thoát hiểm của khu ký túc xá, định bụng sẽ trốn về phòng khóa cửa lại. Nhưng cô đã quá ngây thơ. Mục Giang Nam không đến đây để trao giải, hắn đến đây để săn mồi. Và con mồi của hắn đang tự chui đầu vào rọ.
Vừa chạy đến chiếu nghỉ cầu thang tầng 3, một bóng đen cao lớn từ trong bóng tối bước ra, chắn ngang đường cô.
-Em định chạy đi đâu? Chơi xong rồi bỏ trốn à?
Giọng nói lạnh lẽo, đầy sự nguy hiểm vang lên. Kiều Ninh Ninh ngước lên, tim ngừng đập. Mục Giang Nam đang đứng đó, tay đút túi quần, ánh mắt nhìn cô như nhìn một kẻ tử tù.
-Anh…
Hắn bước tới, ép cô vào lan can cầu thang. Bàn tay hắn thô bạo túm lấy tóc cô, giật ngược ra sau, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
-Tôi đã xem camera ở khách sạn. Em diễn sâu lắm. Giả làm Minh Minh? Hả? Em coi tôi là thằng ngu sao?
Hắn cười gằn, nụ cười khiến Kiều Ninh Ninh lạnh toát sống lưng. Hắn biết rồi! Hắn biết tất cả rồi!
-Không… em không cố ý…
-Câm mồm! Hôm nay tôi sẽ cho em biết cái giá phải trả khi dám trêu đùa Mục Giang Nam!
Hắn xé toạc chiếc áo croptop của cô, phơi bày cơ thể trần trụi giữa cầu thang lạnh lẽo.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận