Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ông biết sao?”

“Thịnh Duệ Lương…… người cậu biết ở Trung Quốc nằm ngoài sự hiểu biết của tôi”

“Ồ, nói nghe một chút đi?”

Đinh ——

Cửa thang máy mở ra, Trình Huy như cũ vẫn đi trước dẫn đường, chỉ là lần này nhìn về phía người trong ngực hắn.

“Vị hôn thê của cậu có vẻ ngủ rồi, Trạm tiên sinh không bằng, chúng ta tìm một phòng trà rồi chậm rãi trò chuyện đi?”

“Không cần kiêng dè, vị hôn thê của tôi đi theo tôi luôn giữ kín miệng, cho dù muốn nói cái gì, cũng không thể nói ra.”

Trình Huy cười gượng, mỗi tầng đều cách âm cực kỳ tốt , nhưng ông ta lại trầm ngâm hơn trước.

“Vậy chúng ta vào phòng nói chuyện đi. Tôi thấy cậu có quan hệ không hề đơn giản với Cục trưởng Thịnh nổi tiếng của cục xuất nhập cảnh.”

“Nếu muốn hợp tác, không bằng ông thể hiện một chút thành ý đi”

“Tất nhiên! So với quyền lợi bé nhỏ không đáng kể. Tôi càng coi trọng Trạm tiên sinh hơn”

Trình Huy bảo người mang quần áo và trà đến cho mình, Lôi Hành lặng lẽ lấy ra mấy lá trà kiểm tra, xác nhận không có độc, Trạm Lâu bắt chéo chân ngồi đợi ông ta mở miệng, nhìn ông ta thể hiện công phu pha trà, dùng hai tay bưng tách trà đặt ở trước mặt hắn.

“Mấy ngày trước cục trưởng Thịnh có đến tìm tôi, yêu cầu một lô thuốc nổ cực mạnh. Tôi đưa cho ông ta tổng cộng 120 bao thuốc nổ, ông ta lấy đi 1 bao để lại cho tôi 119 bao”

Trạm Lâu rũ mí mắt xuống, Trình Huy cho rằng hắn đang nghe nghiêm túc.

“Thịnh cục trưởng là khách hàng quen của tôi, ông ta luôn lấy theo từng đợt, còn cho tôi tiền nhiều hơn những người khác.”

“Ông ta lấy những gì?”

“Chỗ tôi có gì là ông ta sẽ lấy” Trình Huy tươi cười rạng rỡ:

“Thuốc, súng, mĩ nhân, rất nhiều mĩ nhân. Thịnh cục trưởng chơi hoa, thủ đoạn cũng rất tàn nhẫn, những mĩ nhân không nghe lời ông ta, ông ta sẽ….”

Trình Huy làm động tác cầm dao xẹt qua cổ với mọi người, còn cười bát quái lại gian trá.

“Ông ta thích nhất mĩ nhân, còn giúp họ nhập cư, nhiều người ở bên Thịnh cục trưởng vì họ cho rằng ông ta sẽ giúp mọi người nhập cư, nhưng họ không biết rằng việc chuyển đến một đất nước khác còn khổ hơn cả nô lệ.”

Ông ta nói tiếp :”Trạm tiên sinh cảm thấy, một người làm sao có thể giữ bí mật được?”

“Người chết mới có thể giữ bí mật ”

Trình Huy vỗ đùi: “Ai u nhìn kìa! Câu này giống hệt như lời giám đốc Thịnh nói! Những người đẹp đó cuối cùng cũng giữ được bí mật của ông ta khi chết đi”

Bộ đồ ngủ của Tỉnh Mịch Hà là một cái áo dài tay và quần dài, áo và quần vẫn hơi to đối với Tỉnh Mịch Hà, cổ áo rất rộng, quai xanh lộ ra bên ngoài, trên cổ có vết cắn rõ ràng.

Trạm Lâu không thích bộ đồ ngủ này, bởi vì khi thao cô lại phải thêm một bước nữa là phải kéo quần xuống.

Từ lúc xuất viện, khuôn mặt cô trắng bệch, má trái chỉ còn lại những vết bầm tím, trông tội nghiệp và thê thảm.

Khi hắn đang thay quần áo cho cô, cả người cô ướt đẫm mồ hôi, tư thế co ro cuộn tròn trong chăn, hô hấp bất lực và run rẩy, hắn đặt ngón tay dưới mũi cô, cô thở hổn hển.

Trạm Lâu nhận ra cô có gì đó không ổn liền bảo Lôi Hành gọi bác sĩ, ở đây có đầy đủ mọi thứ, bác sĩ ăn mặc bình thường, nhưng lại là bác sĩ tài giỏi thật sự, khi đến nơi anh ta đeo bao tay, hắn để người kiểm tra trên người anh ta không có thiết bị điện tử mới cho vào để bắt đầu chữa trị.

Trên bụng cô có vết mổ, cô che mặt lại, đau cũng không chịu nói chuyện, bác sĩ xác nhận nói:

“Dạ dày không khoẻ. Đánh giá từ những vết sẹo, có vẻ như cô ấy đã trải qua một cuộc phẫu thuật trong tháng gần đây. Chắc chắn sẽ để lại di chứng. Cô ấy đã ăn cơm chưa?”

Trạm Lâu nhớ rõ từ lúc bắt được cô đến giờ, anh chưa cho cô ăn cơm hay uống một giọt nước nào.

“Tốt nhất là truyền dịch cho cô ấy, không nên vận động kịch liệt. Tôi sẽ tiêm cho cô ấy một mũi thuốc giảm đau trước.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận